Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 35

5/5 - (4 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Cố Tu hôm nay chỉ quay nửa buổi sáng sau đó thì về khách sạn, hôm qua có hẹn với Phương Lê rồi, nên vừa vào phòng anh liền nhanh chóng tắm rửa thay đồ rồi đến tìm Phương Lê ngay.

Ngay lúc anh đi qua hành lang đến phòng Phương Lê lại thấy Diêm Mặc Nghiêu đứng ở cây cột gần đó, nên nhanh chóng bước đến chào hỏi:

“Diêm đổng, đã lâu không gặp.”

Diêm Mặc Nghiêu nhìn bàn tay đang giơ ra sau đó cũng nắm lấy lắc vài cái rồi buông. Cố Tu thấy hắn liền nghi hoặc. Anh cả của anh khá thân với Diêm Mặc Nghiêu, anh cũng đã gặp qua hắn vài lần, vậy mà ở cái nơi này lại có thể gặp được hắn.

“Tới du lịch.” Diêm Mặc Nghiêu nhàn nhạt nói, sau khi nói xong lại quay đầu nhìn về phía Phương Lê.

Cố Tu theo ánh mắt Diêm Mặc Nghiêu liền thấy Phương Lê đang đứng trong hoa viên cho con công ăn, ánh nắng chiếu xuống khiến hình ảnh đẹp đến nao lòng, Cố Tu không cầm lòng nỗi ánh mắt bị hấp dẫn mà hiện lên vẻ mê luyến.

Nhưng anh nhanh chóng phục hồi tinh thần mà nhìn qua Diêm Mặc Nghiêu, anh không muốn Diêm Mặc Nghiêu thấy hình ảnh như vậy, nhất là thấy Phương Lê.

“Diêm đổng có thời gian không? Cùng uống một tách cà phê được chứ?”

Cố Tu muốn kéo sự chú ý của Diêm Mặc Nghiêu lại đây, nếu để hắn nhìn Phương Lê hoài như vậy anh có dự cảm không tốt. Chỉ là Diêm Mặc Nghiêu vừa nghe thì mặt vô biểu tình nhìn qua Cố Tu.

Phương Lê hoà mình với thiên nhiên động vật xong thì vỗ vỗ tay sau đó đi về hướng Diêm Mặc Nghiêu.

“Xong rồi, tôi đi rửa tay rồi chúng ta đi ăn cơm, sáng chú ăn ít như vậy giờ đói bụng rồi đúng không?”

Phương Lê nhìn Diêm Mặc Nghiêu nói, sau đó mới xoay sang Cố Tu. Còn Cố Tu nhìn thấy Phương Lê rõ ràng quen biết với Diêm Mặc Nghiêu thì trong lòng vang ầm ầm chuông cảnh báo.

“Anh tới tìm tôi sao?” Phương Lê nhìn Cố Tu hỏi.

“……” Cố Tu nhìn nhìn Diêm Mặc Nghiêu, lại nhìn nhìn Phương Lê, sau đó gật gật đầu.

“Chúng tôi muốn đi ăn cơm trưa, ăn xong cơm trưa tôi lại tìm anh uống trà bàn kịch bản. Còn nếu hôm nay anh bận vậy hôm nay khỏi bàn kịch bản cũng được.”

Phương Lê nhìn Cố Tu nói tiếp. Chỉ là không đợi Cố Tu trả lời, Diêm Mặc Nghiêu đã vươn tay choàng qua bả vai Phương Lê kéo cậu sát lại rồi nói.

“Cùng nhau ăn một bữa luôn đi, xong rồi bàn kịch bản, tôi đợi em.”

Phương Lê nhìn Diêm Mặc Nghiêu cảm thấy hơi bất ngờ, vì ánh mắt cùng ngữ khí của hắn khiến cậu cảm thấy quái lạ thế nào ấy, nhưng lại không biết diễn tả thế nào mới đúng.

Cố Tu khi nãy còn mời Diêm Mặc Nghiêu uống trà, giờ đổi lại thành hắn mời anh ăn cơm, Cố Tu cũng không cự tuyệt nên để Diêm Mặc Nghiêu làm chủ, sau đó cả ba hướng đến nhà hàng trong khách sạn mà đi.

Ngồi vào bàn chỗ của Diêm Mặc Nghiêu lại khá gần Phương Lê, Cố Tu một thân một mình ngồi ở đối diện, không khí trên bàn ăn nhìn cách nào cũng thấy lạ lùng, chỉ có Phương Lê là không cảm giác được gì, nghiêm túc vừa nhìn menu vừa gọi món.

Cậu đều gọi những món Diêm Mặc Nghiêu thích ăn sau đó mới sực nhớ ra chưa hỏi Cố Tu, nên hơi ngại mà đẩy menu qua cho anh nói.

“Xin lỗi, mới gọi những món chúng tôi thích, anh thích món nào thì cứ gọi thêm đi.”

“Không sao, tôi không kén ăn, cậu gọi món nào tôi ăn cũng được.”

Cố Tu dùng thái độ ôn hoà nói, Phương Lê nghe cũng khách khí nói vậy hả rồi thôi.

Đồ ăn được nhân viên đưa lên, Diêm Mặc Nghiêu có thói quen gắp đồ ăn cho Phương Lê, mà Phương Lê cũng có thói quen sai bảo Diêm Mặc Nghiêu.

“Tôi muốn ăn canh cá, nhưng không thích ăn cá, chỉ ăn đậu hũ thôi.”

Diêm Mặc Nghiêu ngồi bên như một tiểu thái giám hầu lão phật gia dùng bữa, vội vàng cầm chén múc mấy khối đầu hũ cùng nước canh sau đó để chén qua cho Phương Lê.

Phương Lê đầu tiên ngửi ngửi, thấy thơm vô cùng nên vội vàng cầm muống muốn húp, nhưng liền bị Diêm Mặc Nghiêu túm lấy tay.

“Đang nóng, em chờ một chút cho nó nguội đi đã.”

Phương Lê chỉ có thể buông cái muỗng, ăn trước một chút đồ ăn mà Diêm Mặc Nghiêu vừa gắp, sau đó cũng vươn đũa gắp lại cho hắn.

“Nấm gan bò này ăn ngon ghê, chú cũng ăn đi, ngon lắm á.”

Cố Tu không nói được lời nào nhìn hai con người trước mặt anh anh em em gắp đồ ăn cho nhau, ngồi dính sát vào nhau thiếu điều vừa ôm nhau vừa ăn mà mắt thấy xốn vô cùng. Cố Tu giờ có ngồi lê đôi mách người khác bộ dáng bây giờ của Diêm Mặc Nghiêu chắc chả ai tin đâu, nhưng anh đã tận mắt nhìn cũng thấy kinh ngạc không thôi.

Cố Tu trong lòng cũng có chút hiểu ra, vì sao Long Du lại coi trọng Phương Lê, rồi vì sao lại đối đãi đặc biệt với cậu như vậy, vì sao Ngô đạo diễn lại không thăm dò được bối cảnh của Phương Lê.

Anh cảm thấy trong lòng mất mát không ít, lúc trước Ngô đạo diễn nói chờ Phương Lê bước chân vào giới sẽ có nhiều người theo đuổi, anh không nghĩ tới Phương Lê còn chưa bước chân vào giới anh cũng đã đánh mất cơ hội rồi, anh thế nào lại hồ đồ muốn đi tranh người với Diêm Mặc Nghiêu cơ chứ. Quả thật chưa bắt đầu đã kết thúc là cảm giác thế này, Cố Tu không cam lòng, cũng chưa muốn hết hi vọng.

Cả ba dùng bữa xong, lại qua quán cà phê, Phương Lê cùng Cố Tu bàn nhau chuyện kịch bản, còn Diêm Mặc Nghiêu ngồi bên cạnh Phương Lê thưởng trà, ánh mắt đều chăm chú nhìn Phương Lê, cảm giác tồn tại vô cùng lớn.

Diêm Mặc Nghiêu là lần đầu tiên nhìn thấy Phương Lê nghiêm túc làm việc như vậy, làm hắn nhìn đến không thể rời mắt được. Đứa nhỏ của hắn đã trưởng thành rồi, bộ dáng tập trung vô cùng hấp dẫn, cho nên thấy Cố Tu bị Phương Lê hấp dẫn Diêm Mặc Nghiêu không thấy quá bất ngờ.

Bàn luận một hồi, Phương Lê cảm thấy hôm nay Cố Tu không tập trung, vì lần này khác với những lần thảo luận trước. Cậu chỉ cảm thấy có ngồi nói nữa cũng tốn thời gian thôi nên liền trực tiếp nói kết thúc.

Cố Tu cũng nhận ra anh càng nói càng loạn nên cũng đáp ứng, đây là lần đầu tiên anh không thể tập trung khi làm việc, không thể tự khống chế bộ não thôi suy nghĩ vẩn vơ, nên nghe Phương Lê đưa ra lời kết thúc anh còn thở phào nhẹ nhõm nữa.

Sau đó nhìn Diêm Mặc Nghiêu ôm Phương Lê rời đi, anh dùng sức xoa lấy mặt, trong lòng làm cách nào cũng không thể bình tĩnh nỗi.

Phương Lê bị Diêm Mặc Nghiêu ôm, vừa đi vừa xoay sang nhìn Diêm Mặc Nghiêu. Lúc đầu cậu đã tính, thảo luận kịch bản xong cậu có thể cùng Diêm Mặc Nghiêu ra ngoài chơi, chính là hiện giờ cậu lại không muốn, bàn tay nắm tay Diêm Mặc Nghiêu kéo hắn trở về phòng.

Vừa về phòng Phương Lê lập tức nhìn hắn nói: “Hôm nay chú rất lạ nha.”

“Lạ cái gì?” Diêm Mặc Nghiêu thản nhiên bước đến sofa ngồi xuống hỏi ngược lại cậu.

“Không phải lúc trước chú nói không công khai sao? Sao ở trước mặt Cố Tu lại ôm ấp tôi như vậy hả? Người đui cũng thấy chúng ta không bình thường á.”

“Không bình thường thì sao? Chúng ta đã quen nhau, ôm nhau thì có gì lạ chứ, đó là biểu hiện bình thường của hai người đang quen nhau đấy. Chậm rãi công khai sau đó từ từ đến những bước khác.”

Diêm Mặc Nghiêu nói như vua tình trường, bộ dáng còn như đó là điều hiển nhiên khiến Phương Lê cảm thấy vô cùng bất ngờ và ngoài ý muốn, không nghĩ tới ông chú này còn có thể nói ra những lời đó. Cậu cũng hơi lo có phải hắn đã ăn gì bậy bạ hay bị vong dựa vào rồi không.

“Dựa theo lời chú nói, vậy chậm rãi sẽ kết hôn đúng không?” Phương Lê nghiêm túc mà hỏi ra vấn đề mấu chốt cậu cần biết nhất.

“Hôn nhân là vấn đề quan trọng. Cần phải suy nghĩ thấu đáo, cần phải nỗ lực, tôi có thể hứa với em hôn nhân không phải là nhất, cũng không phải là điều không quan trọng, chúng ta nhất định sẽ đến.”

Phương Lê nghe hắn nói cả người đều muốn nở hoa, cảm động vô cùng, liền bước đến ngồi khoá trên đùi Diêm Mặc Nghiêu, ôm chặt cổ hắn. Chỉ cần Diêm Mặc Nghiêu nguyện ý nắm tay cậu cùng nỗ lực mà bước tiếp, khẳng định ước nguyện sẽ thành hiện thực, hạnh phúc sẽ đến vào một ngày không xa.

Phương Lê bị hắn làm cảm động chỉ biết ngồi ôm hắn thật chặt, sau đó nhìn Diêm Mặc Nghiêu nói.

“Nhưng vẫn thấy chú kì quá à nha, sao tự nhiên lại thông suốt vậy hả? Chú nói tôi biết đi, chú bị cái gì kích thích rồi vậy?”

Phương Lê nghĩ đi nghĩ lại chỉ thấy hẳn là đã có chuyện gì rồi thì ông chú này mới sảng như vậy, nhưng vẫn không nghĩ ra được nguyên nhân, chỉ có thể nghĩ chắc hắn bị dựa nên mới nghĩ thông suốt mọi thứ, còn nguyện ý hứa hẹn cùng nhau kết hôn như vậy.

Cậu nói nhưng thấy Diêm Mặc Nghiêu vẫn trầm mặc không nói nên có chút sốt ruột, vỗ vỗ cánh tay của hắn hối.

“Nói gì đi chứ, sao chú im lặng như vậy, nói gì đi nhanh lên nào.”

Phương Lê thật sự tò mò muốn biết đáp án, nếu sau này Diêm Mặc Nghiêu lại mắc cái ông gì rồi hối hận, cậu biết phải làm sao bây giờ. Nên lần này cậu phải hỏi cho chắc mới được, hắn nếu đổi ý cậu sẽ cho hắn biết thế nào là hối hận cũng không kịp.

Phương Lê hoàn toàn không biết Cố Tu động tâm với cậu, cũng không biết Cố Tu định theo đuổi cậu, nên không nghĩ đến hướng đi đó. Mà Diêm Mặc Nghiêu cũng an bài người bên cạnh Phương Lê, trừ bỏ việc chiếu cố cùng bảo vệ thì luôn báo cáo tình huống của Phương Lê cho hắn. Phương Lê vẫn ngây ngốc không biết, nhưng những trợ lý đều nhìn ra và báo cáo hết cho Diêm Mặc Nghiêu rồi.

Hắn biết Lý Duy Khải thích Phương Lê, hắn cũng âm thầm ngăn cản, bởi vì hắn nhìn ra được tính cách của Lý Duy Khải sẽ không cho Phương Lê được hạnh phúc, Lý Duy Khải vẫn còn được gia đình bảo bọc nên chưa nhìn rõ trắng đen của thế giới này, chuẩn con trai cưng của mẹ. Nhưng Cố Tu lại khác, từ tính cách đến tất cả những phương diện khác đều không có lời nào để chê được.

Diêm Mặc Nghiêu cũng biết giờ Phương Lê luôn muốn cùng hắn kết hôn nên sẽ không để ý Cố Tu. Nhưng nếu hắn khiến Phương Lê tức giận, sau đó cậu vì giận dỗi mà tiếp xúc nhiều hơn với Cố Tu, có khi cậu sẽ nhận ra so với hắn Cố Tu lại tốt hơn. Nghĩ như vậy Diêm Mặc Nghiêu liền ra tay, hắn chỉ có thể chủ động kéo khoảng cách giữa Phương Lê với Cố Tu ra thật xa thôi, không thể để Phương Lê và hắn có gút mắt được.

Phương Lê tuy rằng không hỏi ra nguyên nhân, nhưng tâm tình cũng đã rất tốt rồi, ngày đầu tiên ở trong phòng liền dính như keo con voi vào người Diêm Mặc Nghiêu, ngày thứ hai cậu lại muốn ra ngoài paylak cùng hắn.

Thời điểm chuẩn bị paylak thì Diêm Mặc Nghiêu lại nhận được điện thoại từ công ty, nên Phương Lê đành phải xuống vườn xem công giết thời gian chờ hắn.

Cố Tu hôm nay không có cảnh nên được xả hơi một ngày, vừa đi qua hành lang gấp khúc liền thấy thân ảnh Phương Lê đứng ở vườn công, bước chân liền khựng lại yên lặng mà đứng nhìn cậu, anh chờ một hơi lại không thấy Diêm Mặc Nghiêu xuất hiện nên không nhịn được, vừa đi đến chỗ Phương Lê liền hỏi.

“Cậu cùng Diêm đổng … Có quen biết sao?”

“Đúng vậy, tôi với chú ấy đang hẹn hò nha.”

Phương Lê nghĩ dù gì hôm qua Cố Tu cũng thấy hết rồi, chắc cũng hiểu nên cũng chả che giấu gì, mà thoải mái thừa nhận, dù sao Diêm Mặc Nghiêu cũng đã nói công khai rồi từ từ đi đến kết hôn, Cố Tu biết cũng chả ảnh hưởng gì.

“Cậu sẽ kết hôn cùng Diêm đổng sao?”

“Đương nhiên rồi.”

“Cậu có biết Diêm đổng hắn … Từng kết hôn ba lần không?”

Cố Tu kỳ thật muốn hỏi Phương Lê có biết Diêm Mặc Nghiêu là kẻ khắc thê hay không, nhưng cảm thấy lời đó không được tế nhị cho lắm, cho nên chọn câu khác uyển chuyển hơn.

Phương Lê nghe cũng gật đầu thừa nhân là biết sau đó lại nói.

“Nếu anh định nói chuyện chú ấy khắc thê thì không cần phải dò hỏi nữa, chuyện đó tôi biết rồi, tôi cũng rõ ràng, chỉ là chú ấy cũng không khắc được tôi đâu.”

Cố Tu nhìn Phương Lê, không rõ Phương Lê bơm tự tin bằng khí gì, có thể mạnh mồm như vậy. Nhưng anh thật sự lo lắng cho cậu, không muốn Phương Lê chỉ vì một hồi tình yêu sốc nổi mà đổi cả mạng của mình.

“Tôi thấy chuyện hôn nhân cũng là chuyện hệ trọng của đời người, cậu nên suy nghĩ lại thật cẩn thận, xem có đáng giá để đánh đổi cả mạng sống hay không? Nghĩ đến tương lai sáng lạn sau này, tốt nhất cậu đừng nên mạo hiểm.”

Phương Lê nhịn không được nhíu mày, nghĩ thầm người này mắc cái giống ôn gì, chuyện của cậu liên quan gì đến anh ta chứ? Mắc gì nói những lời như vậy hả?

“Đây là chuyện của tôi và em ấy, không nhọc lòng cậu suy nghĩ hộ!”

Diêm Mặc Nghiêu từ đâu đi tới đã nhả một câu như rồng nhả ngọc, mắt cũng không thiện ý mà nhìn Cố Tu.

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

One thought on “Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 35

  1. Cố Tu tắm rửa sửa soạn đi ăn vs crush nhưng nào ngờ bị thộn cho một họng cơm gâu gâu haha :))

    1
    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *