Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 47

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Tin tức Diêm Mặc Nghiêu lại muốn kết hôn truyền đi khắp nơi, khiến không ít người cảm thấy bất ngờ, đặc biệt là ba mẹ của ba người Diêm Tuấn Khải, Diêm Học Ấn và Diêm Bác Phon , vì họ lo lắng lần kết hôn này của Diêm Mặc Nghiêu sẽ ảnh hưởng đến chỗ đứng của con cháu họ trong Diêm gia. Nếu Diêm Mặc Nghiêu không có con còn đỡ, nhưng nếu hắn thật sự có con vậy con họ sẽ làm thế nào?

Bất quá họ liền nghĩ đến việc Phương Lê sẽ bị Diêm Mặc Nghiêu khắc chết, nên cũng an tâm ít nhiều.

Mà bên thân thích của Phương Lê hiện giờ chỉ còn mỗi thúc công bên ba của cậu, Phương Lê tính toán định mời ông đến dự tiệc, nhưng ông lại từ chối không đi, cuối cùng cậu đành đích thân qua chùa, đem mọi chuyện kể lại hết cho ông nghe.

Còn thân thích bên mẹ cậu thì chỉ có nhà ông ngoại cùng cậu, không cần nói gì nhiều, ông ngoại thì hồ đồ vào viện dưỡng lão rồi, còn gia đình nhà cậu thì miễn đi, Phương Lê không có loại thân thích như vậy. Còn họ hàng xa thì cũng thôi đi, xa quá quen biết gì đâu, gặp nhau họ chưa chắc có thể ra nhau, mời họ sẽ chỉ càng thêm ngại ngùng mà thôi.

Mua vài thứ đem đến viện dưỡng lão, Phương Lê bước thẳng vào phòng của ông ngoại, kéo ghế ngồi xuống trước mặt ông.

“Huyên Huyên, sao con giờ này mới chịu về nhà?” Ông Triệu nhìn Phương Lê nói: “Con ở bên ngoài làm cái gì, mà giờ mới trở về hả?”

Tên của mẹ Phương Lê gọi là Triệu Huyên Huyên, Triệu lão gia tử đã già nên hồ đồ, chính là không phân biệt được người đang ngồi trước mặt mình là ai.

“Ông ngoại, cháu chuẩn bị kết hôn rồi, nên hôm nay mới đến đây thông báo cho ông một tiếng.”

“Con còn đi học, kết hôn cái gì, còn nói hươu nói vượn có tin ba đập gãy chân con không?”
Ông Triệu tức giận nói.

“Ông bây giờ như vậy coi như là có phúc rồi, nếu không với sinh hoạt trong nhà bây giờ, ông mà còn minh mẩn chắc sẽ không chịu nổi đâu. Ông sợ con trai mình chịu khổ mà ép cháu, đâu nghĩ đến cháu lúc đó cũng chỉ mới mất ba mẹ, cháu chỉ có 14,15 tuổi mà thôi, khi bị họ hàng chèn ép khổ sở đến thế nào. Ông cứ ở trong này đi, mỗi tháng cháu sẽ đóng phí như trước đây cho ông. Có lẽ cháu cũng không chờ được tiếng xin lỗi của ông đâu, khi ông gặp được ba mẹ cháu, thì lúc đó hãy cùng họ sám hối đi.”

Phương Lê nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

“Huyên Huyên!” Ông Triệu lớn tiếng kêu lên: “Con lại muốn đi đâu vậy hả?”

Phương Lê đi bằng thang máy xuống lầu, mới vừa đi đến đại sảnh, liền nhìn thấy một nhà cậu đang vội vàng chạy đến. Triệu Quang Khánh nhìn thấy Phương Lê liền kích động kêu lên.

“Phương Lê! Rốt cuộc cũng gặp được con rồi!”

“Phương Lê ! Mợ nghe nói con chuẩn bị kết hôn với Diêm đổng đúng không? Chuyện này là sự thật sao? Phải không?” Từ Nguyệt San gấp gáp hỏi.

“Phải hay không liên quan gì đến mấy người?” Phương Lê mặt vô biểu tình nói.

Triệu Quang Khánh cùng Từ Nguyệt San muốn bước đến gần để dễ dàng nói chuyện, nhưng đã bị bảo tiêu nhanh chóng chặn lại, để giữ một khoảng cách nhất định với Phương Lê.

“Phương Lê à, còn cũng chuẩn bị kết hôn với Diêm đổng rồi, chúng ta thiếu cũng không còn nhiều, số tiền đó trong mắt con chỉ là con số nhỏ thôi, con khẳng định rất chướng mắt, con coi như tội nghiệp chúng ta mà bỏ số tiền còn thiếu được không?”

Từ Nguyệt San dùng ngữ khí đáng thương mà khẩn cầu, quả thật từ khi ra toà đến nay cả nhà bà sống đều không thoải mái. Mỗi ngày thức khuya dậy sớm đi làm công, tiền lương không bao nhiêu còn bị người khác khinh thường. Cả nhà bà vì miếng ăn có mấy lần còn vung tay đánh nhau, quả thật cuộc sống này bà chịu không nổi nữa rồi. Nghe bà nói Phương Lê không khỏi khinh thường, gương mặt vô biểu tình.

“Quả thật số tiền nhà các người thiếu, đối với tôi chỉ là cái chân muỗi.”

“Đúng vậy, đúng vậy!!! Chờ con kết hôn cùng Diêm đổng muốn sống giàu sang thế nào mà chả được. Con coi như làm từ thiện cũng được! Khi con còn nhỏ mợ còn bồng con nữa mà. Con từ nhỏ đã giỏi giang thiện lương, không giống đồ Văn Hi ăn cháo đá bát kia. Chúng ta vẫn là người một nhà mà, quan hệ máu mủ, gãy xương còn dính gân, con nói có đúng không nào?”

Phương Lê nghe bà ta nói không khỏi cười khẩy, mở miệng nói tiếp:

“Dù cho bây giờ tôi không thiếu vài đồng đó, nhưng tôi thà cầm đi từ thiện cũng không muốn bỏ qua cho mấy người. Cho nên tiền thiếu thì mấy người vẫn phải trả, nếy không thì lên toà hoặc ra phường làm việc tiếp.”

“Chúng ta cũng là người nhà cũng đang khổ mà muốn trợ giúp đây. Mày không biết bây giờ nhà tao đã biến thành cái dạng gì rồi sao, thời đại này mà tụi tao còn không có cơm để ăn, mày có biết khổ như thế nào không? Tao mặc kệ, cả nhà tao là họ hàng ruột thịt duy nhất của mẹ mày, mày nói gì thì cũng phải giúp đỡ cho tụi tao.”

Từ Nguyệt San giọng điệu nóng nảy, bộ dáng không thể giả vờ nữa lộ ra bản chất hướng Phương Lê nói như hiển nhiên. Phương Lê càng nghe càng cảm thấy hài hước mà nghĩ Từ Nguyệt San bị thần kinh đúng không, ai cho bà ta cái lá gan lên giọng như má thiên hạ thế kia.

“Chuyện này là nghiệp mà các người phải trải. Tôi cũng nói cho bà biết mấy câu tôi thiện lương gì đó ngày xưa bà bợ đít Nhạc Văn Hi mà chửi tôi, tôi vẫn chưa mất trí nhớ đâu. Còn cái gì họ hàng, xin lỗi tôi không có loại họ hàng đốn mạt như vậy.”

Nói xong Phương Lê trực tiếp xoay lưng bỏ đi. Từ Nguyệt San thấy vậy vội vàng lao đến nhưng nhanh chóng bị bảo tiêu đẩy ra, khiến bà càng gấp gáp mà hét lên.

“Phương Lê mày dám, thằng không cha…..”

Từ Nguyệt San còn chưa nói hết câu thì đã bị một cái tát từ Triệu Quang Khánh , cái tát bất ngờ và rất mạnh khiến bà ta không kịp phòng bị mà ngã ngay ra đất. Bà sửng sốt một tay che bên má, ánh mắt căm phẫn mà chửi lên.

“Ông điên rồi sao? Tự nhiên lại đánh tôi?”

“Nếu tao không đánh mày, có phải mày lại muốn chửi Phương Lê hay không? Đồ ngu, Phương Lê nó bây giờ chuẩn bị cùng Diêm đổng kết hôn, hắn là người thế nào mày không biết hay sao? Mày muốn chết thì cứ đâm đầu vào xe tải mà chết, đừng có làm liên lụy cả nhà.” Triệu Quang Khánh tức giận chửi.

“Tôi liên lụy. Nếu không phải ông ăn hại vô dụng như vậy thì tôi có phải vất vả khổ sở thế này không? Giờ sống còn không bằng chết thế này thì tôi liều mạng với ông luôn.”

Từ Nguyệt San như một con mụ điên, đứng bật dậy mà lao đến cào cấu Triệu Quang Khánh.

“Lúc trước tao đã nói rồi, lấy tiền của cha mẹ nó thì cũng tốt với nó một xíu, mày bỏ ngoài tai, cả nhà như bây giờ còn không phải do mày gây ra sao, đồ con đàn bà ngu.”

Triệu Quang Khánh cùng Từ Nguyệt San vừa chửi vừa lao vào đánh nhau. Triệu Huân cùng Triệu Lê đứng kế bên cũng chả muốn vào can ngăn, đến khi bảo vệ viện dưỡng lão chạy đến tách hai người rồi lôi ra ngoài thì nơi này mới êm ắng trở lại.

Càng đến gần ngày kết hôn, Phương Lê cảm thấy không ít người đến làm quen cậu, thậm chí còn có cả người lạ, dùng không ít lý do mà đến làm quen.

“Phương Lê à, hai ngày nữa là sinh nhật tớ, trong nhà có làm bữa tiệc, cậu đến tham gia nha.”

“Xin lỗi, dạo gần đây tôi hơi bận.”

“Phương Lê, nhà tớ mới xây một cái hoa viên, cậu đến dự tiệc trà chiều ngắm cảnh chứ?”

“Phương Lê, cún nhà tớ mới sinh vài nhóc cưng lắm, cậu có muốn nuôi một con không?”

Nhạc Văn Hi cùng Dương Tinh đứng ở một bên phòng tập, nhìn một đám người xoay quanh Phương Lê mà bắt chuyện, cả người y như có từng ngọn lửa thiêu đốt. Lúc trước những người đó đều xum xoe lấy lòng y, vậy mà giờ đã chạy qua hết bên Phương Lê rồi.

Còn Dương Tinh phải nói là lòng ruột đều thúi hết, gã cảm thấy hối hận vô cùng vì trước đây đã đắc tội với Phương Lê. Gã đâu nghĩ đến Phương Lê sẽ kết hôn với Diêm đổng. Nếu biết trước có cho hai mươi lá gan, thì gã cũng không dám động đến Phương Lê, về sau gã muốn đến Diêm gia cũng ngại.

Bất quá vẫn còn một bộ phận học sinh, cảm thấy không cần phải tiếp cận Phương Lê nịnh nọt làm gì. Bởi vì chưa biết được sau gả cho Diêm đổng, Phương Lê có thể sống được bao lâu nữa. Chính là hối hận nhưng Dương Tinh cũng hi vọng Phương Lê sẽ bị khắc chết vì gã sợ sẽ bị Phương Lê trả thù.

Mà những người sợ bị trả thù giống Dương Tinh còn có một người nữa.

Phương Lê cùng Hứa Dương hết tiết học, đang cùng nhau ra xe về thì thấy một người quen mắt, nhìn kĩ lại chính là kẻ lần trước đập gãy xương tay của cậu, nhìn một đám đang đứng phía trước. Khi vừa thấy Phương Lê thì họ đã vội vàng chạy tới.

“Chúng tôi hôm nay đến là muốn xin lỗi cậu.”

Cả đám cúi rạp 90 độ mà xin lỗi.

Tưởng Thắng đi đến trước mặt Phương Lê nói: “Chúng tôi là tới cùng cậu xin lỗi.”

Phương Lê cùng Hứa Dương nhìn nhau một cái nghĩ thầm mấy người này nắm thông tin cũng thật nhanh nha, cậu còn tưởng sau hôn lễ họ mới đến xin lỗi chứ.

“Có thể đi ra bên ngoài nói chuyện không?”

Tưởng Thắng nhỏ giọng nói. Phương Lê cũng không nói gì cùng Hứa Dương bước ra ngoài, cậu đi thẳng đến nơi trước đây cậu bị bọn họ ép vào mà đánh.

“Nhìn chỗ này quen không? Mấy người chắc không nhớ đâu… Nhưng tao lại nhớ rất kĩ đó.”

“Tôi nhớ… Không, không dám quên. Lúc trước là lỗi của tôi, tôi sai rồi, tôi tại đây cúi đầu xin lỗi cậu, hi vọng cậu tha cho tôi một lần.”

Tưởng Thắng nghiêm túc cúi đầu xin lỗi Phương Lê. Phương Lê nhìn cái đầu đang chia chỉ lạnh lùng nhìn.

“Mày nói nghe dễ ghê, tao đi học chứ có làm hại ai, tự dưng bị kéo đến đây đập gãy xương bàn tay, không chỉ thể xác mà còn là tinh thần. Nếu lời xin lỗi dễ dàng giải quyết mọi chuyện thì đâu cần tới pháp luật. Mà tao thấy lần này mày đến xin lỗi chỉ vì tao sẽ gả cho Diêm Mặc Nghiêu nên sợ tao trả thù mà thôi, chứ nếu mày thật sự thấy sai thì đâu chờ đến lúc này.”

Phương Lê không nể nang mà nói thẳng ra. Tưởng Thắng cùng những người phía sau sắc mặt đều đại biến. Chính là lúc đó người đánh Phương Lê chỉ có mỗi Tưởng Thắng nên gã càng sợ hãi hơn, lập tức run rẩy mà xin lỗi liên tục.

Gã vừa nói một câu xin lỗi liền dùng tay đánh vào mặt một cái, lực vô cùng lớn, mặt gã cũng nhanh chóng đỏ lên. Phương Lê nhìn một màn này cũng không mềm lòng. Cậu cũng không phải kẻ ác nhưng cũng không phải người thiện tâm mà bỏ qua cho những kẻ hại mình. Tưởng Thắng tự đánh hai ba mươi cái bạt tay mới ngừng lại.

“Tao thật không hiểu nổi tụi bây, gia cảnh cũng khá giả không thiếu thốn, rõ ràng có thể đường đường chính chính mà phát triển, vậy mà cắm đầu muốn làm tay sai của kẻ khác. Tụi bây nghĩ nịnh bợ Diêm Bác Phong sau này sẽ không sợ chuyện gì, có nghĩ đến tình cảnh như bây giờ không?”

“Là lỗi của tôi, đây là bài học tôi không bao giờ quên, tôi khẳng định sau này sẽ thành thật mà làm người, xin cậu đừng nói chuyện này với Diêm đổng. Gia đình tôi làm ăn chân chính, xin cậu đừng giận chó đánh mèo lên cha mẹ tôi, tôi sai tôi sẽ chịu trách nhiệm, xin cậu.”

“Bài học xem như cũng tốt, nhưng tao không phải là thánh mà tha cho những người đã hại mình.”

Phương Lê nói xong liền cùng Hứa Dương xoay lưng bỏ đi.

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *