Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 61

5/5 - (2 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Khi Diêm Khải Tuấn trở lại Diêm gia, Nhạc Văn Hi luôn hi vọng gã có thể lên kế hoạch mà đối phó Phương Lê, nhưng từ ngày gã trở về đến giờ hoàn toàn không làm ra bất cứ sự tình gì, nếu có chính là nịnh nọt Phương Lê, bộ dáng không khác gì hiếu tử. Làm bọn họ phi thường khó chịu, ép hỏi gã thế nào gã cũng không hé một lời.

“Các người có bị ngu hay không, lấy đâu ra mà suy nghĩ, giờ chỉ cần đụng đến một cái móng tay của Phương Lê, cha cũng sẽ có cái cớ để tống cổ các người ra khỏi Diêm gia, các người muốn hại anh sao.” Diêm Khải Tuấn gằng giọng mà quát vào mặt ba người.

Diêm Học Ấn cùng Diêm Bác Phong đều ngây ngẩn cả người, Nhạc Văn Hi lại có phản ứng trước. Y không tin được mà nhìn Diêm Khải Tuấn, ánh mắt đều là bi thương.

“Anh cả, thì ra anh vẫn nghĩ chúng em là người như vậy. Anh luôn nghĩ tụi em muốn hại anh sao?”

“Vậy anh hỏi mấy đứa, trong cái nhà này tiếng nói ai có trọng lượng nhất?” Diêm Khải Tuấn nhìn bọn họ mà hỏi ngược lại,

Diêm Học Ấn cùng Diêm Bác Phong nhìn nhau liếc mắt một cái, nghĩ thầm loại vấn đề này còn cần phải hỏi nữa sao?

“Phương Lê hiện giờ được cha che chở, nếu nó muốn đối phó với chúng ta, dù có mười bà nội cũng không thể che chở, chứ đừng nói chi đến việc các người dám tính kế hại nó.” Diêm Khải Tuấn liền nhìn Nhạc Văn Hi rồi nhìn qua hai người kia.

“Mấy đứa thấy anh có bao nhiêu bản lĩnh, mà dám ở dưới mí mắt của cha sử dụng ám chiêu. Mấy đứa có nghĩ đến nếu anh dám làm gì Phương Lê, thì cha sẽ tha cho anh sao?”

Bọn họ trong lúc nhất thời không còn lời nào để nói, bởi vì trong lòng họ đều hiểu rõ Diêm Khải Tuấn nói không sai. Trong số bọn họ Diêm Khải Tuấn là người lợi hại nhất, nên họ luôn hi vọng gã trở về sẽ cho Phương Lê một bài học. Nhưng quả thật dù Diêm Khải Tuấn có lợi hại cách mấy, cũng đâu thể nào qua được Diêm Mặc Nghiêu, có Diêm Mặc Nghiêu che chở Phương Lê, bọn họ ai dám động đến Phương Lê chính là tìm đường chết.

Mấy người họ trong lòng đều mất mát cùng vô lực, đặc biệt là Nhạc Văn Hi, trong lòng quả thực là khó chịu tới cực điểm.

Sau khi bọn họ trầm mặc một lúc lâu, Diêm Học Ấn nhìn Diêm Khải Tuấn nói: “Cho nên anh cái gì cũng không làm đúng không? Anh cảm thấy không đụng đến Phương Lê thì nó sẽ tha cho chúng ta ư?”

“Anh chưa từng nói cái gì cũng không làm, từ ngày anh về không phải anh đã làm đến rõ ràng sao?”

Nhạc Văn Hi lập tức nhìn về phía Diêm Khải Tuấn, trong lòng có cái hiểu cái không khi nghe gã nói.

“Mấy đứa cũng biết rõ trước giờ anh luôn kính trọng cha, hơn nữa anh cũng nói tôn trọng Phương Lê là tôn trọng cha, nên ngoài trừ tôn trọng, cái khác anh sẽ không nghĩ.” Diêm Khải Tuấn biểu tình nghiêm túc nói tiếp: “Anh khuyên mấy đứa cũng không nên có mấy cái suy nghĩ ngu ngốc gì nữa, nếu không đừng trách anh không báo trước. Nếu có chuyện gì xảy ra thì cũng đừng liên lụy đến anh.”

“Giờ chúng ta không làm gì, nhưng chưa chắc Phương Lê sẽ tha cho chúng ta, mục đích của nó chính là đuổi chúng ta ra khỏi nhà, để độc chiếm cái Diêm gia này, em cho rằng anh…….” Diêm Học Ấn nói, đột nhiên tạm dừng, sau đó như hiểu ra cái gì mà vội vàng nhìn Diêm Khải Tuấn.

“Chẳng lẽ thời gian vừa qua anh cố tình lấy lòng Phương Lê là để cùng nhau đối phó với chúng tôi. Nịnh nọt nó để được nó tín nhiệm, sau đó nhờ tay nó mà đối phó với tụi tôi, để sau này không còn người có thể ngán chân anh.”

“Em nói nghe cũng hợp lí đó, nhưng anh thấy em nói ra được đúng là ngu không còn thuốc chữa. Anh không muốn nói nhiều nữa, chỉ nhắc mấy đứa một câu, sau lưng Phưong Lê có cha trấn ải, các người muốn làm chuyện ngu xuẩn gì thì cũng tránh xa anh ra, đừng dính vào rồi liên lụy đến anh. Nếu anh biết mấy đứa cố tình muốn hại anh, lúc đó không cần cha mà chính tay anh sẽ tiễn các người một đoạn.”

Diêm Khải Tuấn nói xong liền rời đi, lưu lại bọn họ tâm tình rối bời, Diêm Học Ấn cùng Diêm Bác Phong càng tức giận hơn, mà Nhạc Văn Hi còn lại là phi thường khổ sở cùng bi thương, thậm chí trong lòng còn thấy tuyệt vọng.

Y vẫn luôn trông ngóng Diêm Khải Tuấn trở về để giúp y. Nhưng nhìn thái độ bây giờ của Diêm Khải Tuấn rõ ràng chính là không muốn giúp. Vậy thì sau này y ở cái nhà này còn sống nổi sao? Mỗi ngày đều phải nơm nớp lo sợ bị Phương Lê trả thù, còn phải kẹp chặt đuôi để không đắc tội Phương Lê, cuộc sống như vậy không phải cuộc sống mà y mong muốn.

…..

Nhanh chóng đến thời gian ăn tết. Quản gia tuy là đã sớm an bài cùng trang trí, nhưng vài vấn đề quan trọng cũng cần phải xin chỉ thị.

Những năm trước đều là Nhạc Lâm Hoa làm chủ, nhưng hiện giờ Diêm Mặc Nghiêu đã cùng Phương Lê kết hôn, bà liền lấy lý do đã lớn tuổi, sức khoẻ không cho phép, sau đó đẩy hết lên người Phương Lê.

Kỳ thật đây là bà cố ý, một phần để Phương Lê bắt đầu làm chủ nội ở Diêm gia, một phần cũng là muốn trả lại mấy phần không thoải mái lúc trước, để xem Phương Lê làm được gì.

Bà còn nghĩ để Phương Lê ở nhà làm chủ, khi Diêm Mặc Nghiêu đi công tác cũng không cần quá lo lắng Phương Lê phải chịu ủy khuất nữa.

Nhạc Lâm Hoa muốn đi chùa Từ Ân ở hai, ba ngày, vì cả nhà cầu phúc, nên hôm sau khi vừa ăn sáng xong, cả nhà liền tiễn bà Nhạc ra cửa.

Trước khi lên xe, Nhạc Lâm Hoa nhìn Phương Lê nói: “Trong nhà liền giao cho con, nếu có gì không hiểu cứ hỏi quản gia, ông ấy ở trong Diêm gia đã nhiều năm rồi, nên năng lực không thể chê, khẳng định có thể giúp con.”

“Mẹ yên tâm đi, con sẽ không làm gì xằng bậy đâu ạ, không mong quá hoàn hảo, chỉ cầu không làm sai cái gì là được.”

“Mẹ biết con tuy còn trẻ nhưng đầu óc thông minh, làm viêc cũng biết trước sau, nếu mẹ đã nói giao cho con thì chính là tin tưởng con có thể hoàn thành tốt, hơn nữa nhà chúng ta sự tình cũng không quá phức tạp, con cũng không cần phải quá áp lực.”

“Vâng, con đã biết rồi ạ.”

Nhạc Lâm Hoa gật gật đầu, sau đó xoay người lên xe.

Vẫn luôn nhìn xe của Nhạc Lâm Hoa chạy xa, một lúc sau, Phương Lê mới xoay người hướng bên trong đi, Diêm Khải Tuấn cùng Nhạc Văn Hi bọn họ cũng theo ở phía sau.

Diêm gia trừ bỏ đại sảnh cùng rất nhiều phòng khách ở ngoài, ở tận cùng bên trong còn có một cái đại sảnh, cùng bên ngoài đại sảnh xa hoa khí phái phong cách bất đồng, tận cùng bên trong đại sảnh chính là phong cách tương đối cổ điển ổn trọng.

Phương Lê ngồi xuống nhưng bọn Nhạc Văn Hi vẫn đứng bên cạnh vì Diêm Khải Tuấn là anh cả lại không ngồi nên họ cũng chưa dám ngồi thế là cả sảnh lại đứng dàn người thẳng tắp như chuẩn bị nhập ngũ.

Phương Lê phóng ánh mắt nhìn qua, cậu không nghĩ tới hôm nay Diêm gia lại đông người như vậy. Cậu cũng không phải là người không biết điều mà nhảy qua mọi thứ không nghe người khác nói, nên khi quản gia xin chỉ thị thì cũng hỏi ông vài vấn đề sau đó mới an bài.

Những chuyện cần chuẩn bị không có nhiều, chỉ có nhiều đến không thở nổi mà thôi, nào là món ăn, nào là cách bài trí, nào là nhân viên, rồi quà tặng cho bạn bè, đối tác. Quan trọng nhất là những đồ vật cần mua trong nhà.

Phương Lê đã tận lực mà giản lược để có thể ra quyết định nhanh chóng, vốn nghĩ chỉ cần hai tiếng là xong, nhưng xoay một hồi lại đi luôn ba tiếng hơn.

Nhạc Văn Hi nhìn Phương Lê ngồi ở ghế chủ vị mà phân phó xuống đúng chuẩn một người đương gia. Trong lúc nhất thời y không phân biệt được vì sao bản thân lại thấy khó chịu.

Y ghen tị với Phương Lê, y cũng muốn ngồi ở vị trí như vậy mà ra chỉ thị để người khác thực hiện, y thật không tài nào hiểu được vì cái gì mà Phương Lê luôn vượt qua y từ sinh hoạt cho đến học tập, cùng là người với nhau, tại sao Phương Lê sinh ra lại may mắn đến vậy.

Mà trong lòng Diêm Khải Tuấn cùng bọn Diêm Học Ấn lại là có chút kinh ngạc, Phương Lê tuổi còn trẻ lại là lần đầu tiên xử lý những việc này, cư nhiên có thể trấn định như thế, hơn nữa mọi chuyện an bài đều phi thường trật tự.

Phưong Lê sở dĩ có thể quyết đoán mà an bài, vì cậu tin Diêm Mặc Nghiêu, bởi vì có Diêm Mặc Nghiêu thì cậu có thể làm chủ cái nhà này, không ai dám đối với cậu bằng mặt mà không bằng lòng. Hơn hết chính là dù cậu có làm sai thì Diêm Mặc Nghiêu cũng sẽ để người khác sửa lại mà không khiến cậu phải mất mặt.

Chờ những người đứng giữa phòng đều được an bài công việc thì cậu mới thấy nhóm Diêm Khải Tuấn vẫn còn đứng ở đó, cậu không ngờ mình chưa mở miệng để họ ngồi, vậy mà họ lại chịu đứng như thế.

Phương Lê thong thả ung dung uống ngụm trà, mới nhìn bọn họ nói: “Các người quanh năm suốt tháng, cũng không có về nhà mình hiện tại cũng sắp đến tết rồi, nên về nhà mà bồi ba mẹ các người mới đúng, chuyện khác không cần phải lo, dù gì ba mẹ thân sinh mới là người quan trọng nhất, nên không có kẻ nào dám nói ra nói vào, còn các người không về thăm cũng khiến người khác cảm thấy quá bạc bẽo.”

“Theo lý thuyết, quả thật cũng nên trở về nhà nhưng Diêm gia người lại ít, trước kia chúng con lo khi trở về nhà thì bà nội sẽ khó chịu, nên mới không rời đi. Bất quá mấy ngày này bà nội sẽ ở trong chùa, vì vậy chúng con cũng xin phép về thăm gia đình một phen, khi bà nội về chúng con sẽ trở lại.” Diêm Khải Tuấn nói khiến người nghe cảm thấy gã vô cùng hiểu chuyện.

“Đi thăm ba mẹ các người là chuyện thiên kinh nghĩa địa, nếu mẹ biết khẳng định bà sẽ không trách các người. Ai lại trách con cháu về thăm ba mẹ ruột đúng không nào?” Phương Lê nhìn Diêm Khải Tuấn mỉm cười nói.

“Bà nội khẳng định sẽ không trách chúng con, nhưng chúng con cũng không muốn kẻ khác phải nghị luận về Diêm gia.” Diêm Khải Tuấn nghiêm túc trả lời.

Phương Lê trầm mặc nhìn Diêm Khải Tuấn trong chốc lát, sau đó nói: “Được rồi, nếu các người có suy nghĩ của mình thì ta cũng sẽ không can thiệp nữa, ta còn có việc, các người không cần đứng hoài như vậy, có việc gì thì cứ đi làm đi.”

Chờ nhóm Diêm Khải Tuấn đi rồi, Phương Lê không khỏi nhíu mày tự hỏi, khi nãy cậu quan sát thấy Nhạc Văn Hi không còn ba mẹ, nên biểu hiện của y là muốn ăn tết ở đây rất bình thường. Diêm Học Ấn cùng Diêm Bác Phong rất muốn về ăn tết cùng ba mẹ họ đây cũng là điều bình thường.

Đừng nhìn bọn họ đến Diêm gia khi mới mười mấy tuổi mà nghĩ họ lạnh nhạt với gia đình ba mẹ ruột mà lầm, cái đó mới càng khiến họ nhớ thương ba mẹ hơn.

Người khác thường duy nhất chính là Diêm Khải Tuấn, nhìn bộ dạng gã và cách nói chuyện khiến Phương Lê cảm nhận được gã không hề có cảm tình gì với ba mẹ ruột.

Cậu cảm thấy khi Diêm Khải Tuấn trở về nước đã có gì đó thay đổi, nhưng cậu không biết phải diễn tả thế nào, chỉ cảm nhận được gã là kẻ mưu mô xảo quyệt hơn ba người còn lại và gã đang âm mưu gì đó.

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *