Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 62

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Ngày ba mươi nhanh chóng đã tới, ăn sáng xong Diêm Mặc Nghiêu liền nắm tay đưa Phương Lê ra cửa. Nơi họ muốn đi chính là viện dưỡng lão. Diêm Mặc Nghiêu muốn đón người cha trên danh nghĩa của hắn về Diêm gia ăn tết.

Diêm gia nhà lớn phòng nhiều nhưng Diêm Mặc Nghiêu lại không muốn người cha này ở trong nhà, một năm chỉ đúng vào dịp tết hắn mới đưa ông Diêm về. Thật ra căn nhà  bây giờ không phải là nhà chính của Diêm gia trước kia.

Tổ trạch nhà chính Diêm gia mấy đời cư ngụ trước kia, đã bị Diêm Mặc Nghiêu kêu người đập nát toàn bộ, bây giờ chỉ là bãi đất hoang, bởi vì muốn chọc tức ông Diêm và hơn hết hắn muốn hủy cái Diêm gia cũ xưa để thay đổi thành một Diêm gia mới. Đó cũng là một chuyện khi nhắc đến Diêm Mặc Nghiêu ai cũng sợ vì sự tâm ngoan tuyệt tình của hắn.

Khi tới viện điều dưỡng, Phương Lê được Diêm Mặc Nghiêu nắm tay không buông, cậu đi theo bên cạnh hắn nhìn khung cảnh xung quanh, nơi này xa hoa hơn viện dưỡng lão ông ngoại cậu ở nhiều.

Đến khi nhìn thấy ông Diêm, khuôn mặt của Diêm Mặc Nghiêu vẫn lạnh nhạt không biểu tình, đứng thẳng người nhìn xuống ông Diêm nói.

“Tết rồi, tôi đến đón ông về ăn tết, tuy là ông không muốn gặp tôi cùng mẹ và chúng tôi cũng chả muốn gặp ông, nhưng không đưa ông về thì kẻ khác lại bảo ông chết rồi, tôi đã giấu diếm này nọ nên ông phải chịu khó xuất hiện một lượt, để mọi người chiêm ngưỡng, để họ không nói ông chết mà tôi giấu tin tức, ông thấy đúng không?”

Bộ dáng bây giờ của ông Diêm chính là si ngốc nhưng Diêm Mặc Nghiêu vẫn an bài người trông chừng không để ai tiếp xúc với ông ta.

Phương Lê đứng bên cạnh Diêm Mặc Nghiêu nhìn ông Diêm đang ngồi trên xe lăn, hai mắt vô thần, bộ dáng như không có linh hồn, quả thật so với ông ngoại cậu còn nghiêm trọng hơn nhiều.

Tuy không thích thú gì nhưng Diêm Mặc Nghiêu vẫn chính tay đẩy xe lăn cho ông Diêm, Phương Lê không nói tiếng nào nhưng vẫn ngoãn ngoãn đi bên cạnh Diêm Mặc Nghiêu. Từ tối hôm qua, cậu đã thấy tâm tình của hắn có chút biến động, thậm chí khi nãy cậu còn thấy được hận ý trong mắt của hắn. Nhưng cậu có thể hiểu được, vì để có được ngày hôm nay hắn đã phải trải qua không ít tủi nhục và hận thù, dù hiện tại nhìn như sóng yên biển lặng nhưng thù hận của Diêm Mặc Nghiêu vẫn chưa tan, giống như một cơn sóng ngầm chỉ chờ đến thời điểm thì dâng lên thành con sóng thần hung hãn.

Nhìn bảo tiêu đưa ông Diêm lên xe xong, Diêm Mặc Nghiêu mới nắm tay Phương Lê bước lên một chiếc xe khác. Lên xe Phương Lê nhanh chóng dựa vào ngực ông chồng già, tay cũng nắm lấy tay hắn, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của hắn, thời điểm này cậu không biết phải nói gì, chỉ mong những hành động nhỏ của bản thân có thể trấn an được Diêm Mặc Nghiêu.

Được một lúc thì Phương Lê ngước mặt lên sau đó chu môi, Diêm Mặc Nghiêu liền cúi đầu lập tức hôn lên môi vợ nhỏ trong ngực, cảm nhận hai cánh môi mềm đang vuốt ve môi hắn, cảm nhận tình cảm nồng nhiệt của bảo bối trong ngực. Từ hôn nhẹ trở thành hôn sâu, ôm cứng lấy nhau thiếu chút nữa làm một nháy trên xe luôn rồi.

Hôm nay, ở Diêm gia không thiếu người đến nên Diêm Mặc Nghiêu cố gắng trấn tĩnh, hắn không muốn kẻ khác thấy được bộ dạng xinh đẹp khi động tình của vợ nhỏ, nên tận lực khắc chế bản thân không làm quá.

Nhưng Phương Lê lại không được như ông chồng già, cậu ở trong ngực Diêm Mặc Nghiêu đã nhũn ra như bãi nước xuân, cả người đều rậm rực khô nóng, ngồi khoá trên đùi hắn, hai tay câu lấy cổ ông chồng già, môi liên tục đuổi theo môi của Diêm Mặc Nghiêu để hôn. Cậu muốn quẩy mà ông chồng già dám né, khiến Phương Lê cộc lên há miệng liền đớp một phát lên cổ Diêm Mặc Nghiêu, hắn chỉ xít một cái nhưng không tức giận hay gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve trấn an bảo bối trong ngực.

Sau khi Phương Lê cắn xong cũng liền đau lòng hết liếm rồi lại hôn hôn lên vết cắn trên cổ Diêm Mặc Nghiêu, sau đó giơ tay xoa xoa cho hắn, rồi mới đem khuôn mặt vùi vào lồng ngực rộng rãi chắc nịch của hắn.

Khi xe bọn họ về tới nhà, quả nhiên bên trong đã đến không ít người, họ đều là họ hàng thân thích của Diêm gia, hiện tại đang đứng trước cửa mà chờ.

Xe dừng lại bảo tiêu nhanh chóng mở cửa để Diêm Mặc Nghiêu xuống trước, sau đó hắn liền duỗi một tay nắm tay Phương Lê, tay còn lại thì che phía trên đầu không để cậu bị đụng trần xe.

Khi bảo tiêu nâng ông Diêm cùng xe lăn xuống, Diêm Mặc Nghiêu liền đưa tay đẩy xe lăn của ông vào bên trong.

Những người họ hàng hôm nay có mặt đều là những người hôm đó đến dự đám cưới của cậu. Năm đó khi Diêm Mặc Nghiêu và ông Diêm đấu với nhau, có những người giúp hắn cũng có những người giúp ông Diêm.

Nhưng đại đa số đều là giúp ông Diêm, vì tình huống năm đó ai cũng nghĩ Diêm Mặc Nghiêu không có khả năng để đấu với ông Diêm cũng là chủ gia tộc lúc đó. Nhưng họ hoàn toàn không nghĩ tới cha con đấu nhau, kẻ nhẫn tâm nhất sẽ là kẻ thắng, mà kẻ thắng lại chính là Diêm Mặc Nghiêu. Hắn không chỉ lật đổ chiếc ghế chủ tịch lẫn gia chủ Diêm gia của ông Diêm, mà còn khiến ông ta không kịp trở tay, một kích dẫm bẹp. Sau đó còn đập cả nhà chính Diêm gia, đem những kẻ tay chân của ông Diêm xoá sổ một lượt.

Dù sự tình đã qua nhiều năm, nhưng những kẻ trước đây từng giúp ông Diêm đều sợ hãi Diêm Mặc Nghiêu, nhưng vì tư lợi họ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì mà vẫn mặt dày mỗi tết đều đến Diêm gia.

Diêm Mặc Nghiêu đẩy ông Diêm vào bên trong, Nhạc Lâm Hoa đang ngồi ở sofa vừa nhìn thấy ông Diêm, hai mắt liền không nhịn được mà tràn đầy hận ý. Chỉ là năm nay có chút khác vì trước đây căm hận đan xen lo lắng sợ hãi, mà bây giờ chỉ còn lại hận thù xen với coi khinh.

Nhạc Lâm Hoa nhìn bộ dạng ngu si của ông Diêm ở trước mặt, lại nhớ đến nữ nhân kia đem theo con cái trốn ra nước ngoài nhiều năm thì trong lòng liền dâng lên cảm giác vui sướng, bà nhìn ông Diêm nói.

“Mặc Nghiêu tự thân đón ông về đây cùng ăn tết, ông cảm thấy vui không? Haizz, nói chắc ông cũng không hiểu đâu…ông ngốc rồi còn đâu. Tôi nói ông biết Diêm gia mỗi năm trôi qua chỉ có càng ngày càng tốt đẹp hơn, Mặc Nghiêu thì kết hôn, vợ hắn tên là Phương Lê, tính cách thì tốt, bề ngoài lại cực kì xinh đẹp rồi còn thông minh lanh lợi nữa, cả nhà của tôi sẽ sống càng ngày càng tốt.”

Nhạc Lâm Hoa cố tình nói những lời này không chỉ để ông Diêm nghe, mà còn cho những thân thích xung quanh nghe được, cho những kẻ ngày xưa từng tiếp tay ông Diêm hại Diêm Mặc Nghiêu, cho những kẻ nói con bà là khắc thê.

Nhạc Lâm Hoa nói xong cũng chả thèm nhìn ông Diêm lấy một cái mà đứng dậy tiếp đón họ hàng.

“Phương Lê tuy là thông minh lanh lợi, nhưng nhìn cách nào cũng thấy còn quá trẻ, người trẻ bây giờ đâu có chu đáo như trước kia, bà buông tay để cậu ta tự do như vậy, trong lòng cậu ta sẽ không coi trọng đâu.”

“Nghe nói Mặc Nghiêu đặc biệt cưng Phương Lê, dù sao vợ nhỏ thương cũng không nói gì, nhưng cưng chiều quá độ sẽ không coi ai ra gì, bà cũng nên góp ý vài lời cho họ đi.”

Nhạc Lâm Hoa nghe họ nói chỉ mỉm cười.

“Bọn họ ân ái yêu thương nhau, tôi còn cao hứng hơn nhiều. Trước nay tôi luôn trông mong Mặc Nghiêu được hạnh phúc, mà hiện giờ hắn hạnh phúc rồi thì nhắc nhở cái gì hả. Huống chi Phương Lê còn trẻ, nhưng lại lanh lợi ý tứ hơn rất nhiều người lớn, không chỉ hiếu thuận hiểu chuyện, mà an bài mọi chuyện đều trật tự đàng hoàng. Đôi khi nghĩ lại tôi thấy ông trời thật công bằng mà, hạnh phúc của Mặc Nghiêu tuy đến muộn nhưng so với nhiều người thì đó chính là hạnh phúc thật sự.”

Mặc dù trước đây bà có chuyện không thoải mái với Phương Lê nhưng dù gì thì họ cũng là người một nhà, bà không thể để kẻ khác nói này nọ người nhà của bà được. Nhạc Lâm Hoa sao có thể để bọn họ châm ngòi, bà vẫn chưa quên được thái độ trước đây họ đối với bà thế nào. Huống hồ Phương Lê là vợ Diêm Mặc Nghiêu, giữ thể hiện cho Phương Lê cũng chính là giữ thể diện cho Diêm Mặc Nghiêu.

Còn Phương Lê bên này cũng không ngừng có người đến bắt chuyện, cũng không ít người lời trong lời ngoài mà châm ngòi quan hệ giữa cậu và bà Nhạc, có người còn thấy cậu tuổi còn trẻ nói mé, chắc sợ cậu không hiểu nên liền trực tiếp nói trắng ra.

“Nghe nói mọi chuyện trong nhà bà Nhạc đều giao cho con, sau đó trốn đến chùa là thật sao? Cũng may con đủ thông mình, có thể an bày mọi việc trật tự, bằng không hôm nay chắc có người đang chờ con phải xấu mặt rồi.”

“Nói đi thì phải nói lại, con năm đầu về làm dâu vậy mà mẹ chồng lại để con làm chủ, không dạy dỗ thì thôi vậy mà còn trốn ra ngoài, thiệt là…”

“Con đó, muốn sống yên ổn thì cần phải có tâm nhãn, mấy chuyện này con phải nói cho Mặc Nghiêu biết chứ!”

“Con đừng chê chúng ta phiền, chúng ta chỉ là hảo tâm nhắc nhở con mà thôi, bằng không sau này có chuyện gì rồi lại nói chúng ta không nhắc.”

Phương Lê ở trong lòng cười lạnh một chút, nhưng là trên mặt vẫn cứ vẫn duy trì khéo léo lễ phép mỉm cười nói:

“Xem ra ở trong lòng các thím cùng các chị, tôi là một kẻ không biết phân biệt phải trái, cũng không hiểu rõ người khác. Tuy tôi tuổi trẻ có chút hồ đồ nhưng Mặc Nghiêu lại không hồ đồ, anh ấy an bài người bên cạnh tôi, không chỉ để bảo vệ mà còn để nhắc nhở tôi cái gì nên cái gì không nên làm, cái gì nên nghe, cái gì không nên nghe. Nhưng hiện tại có người ‘nhắc nhở’, tôi cảm thấy đầu óc thanh tỉnh không ít, có thể nhận ra loại ‘nhắc nhở’ nào có ‘lợi’ cho mình.”

Phương Lê nói một câu đầy ám chỉ khiến nhóm dì nhóm chị xung quanh triệt để câm nín, khuôn mặt đều sượng cứng mất tự nhiên, khó khăn lắm họ mới cười cười đáp lại được vài câu, nhưng sau đó vội vàng lấy cớ mà rời đi chỗ khác.

Quả thật, nơi nào cũng vậy, luôn có một bộ phận người lấy nỗi đau của kẻ khác để làm niềm vui cho mình, đặc biệt là những kẻ tự xưng là thân thích, nhưng luôn muốn nhà người khác có thị phi. Sau đó họ sẽ đứng bên cạnh lời ra lời vào mà đâm chọc giễu cợt. Phương Lê tuy tuổi trẻ nhưng lại ra đời sớm hơn nên đã từng nhìn thấy nhiều kẻ như thế này.

Những người này Phương Lê đều có thể ứng phía được. Chỉ là cảm thấy tết như vậy thật điên không vui vẻ gì, những kẻ ở đây có bao nhiêu người là thật tâm mà cười, đại đa số đều treo nụ cười giả tạo, không khác gì đeo một lớp mặt nạ biểu diễn cho người khác khác xem. Quả thật một chút không khí ăn tết cũng chả có.

Phương Lê ở cùng thân thích nói chuyện, đột nhiên cảm nhận được một loại cảm giác rất kỳ quái, cậu liền đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, nhưng lại không thấy gì khác lạ. Nhưng khi nãy quả thật cậu cảm giác được có ánh mắt ai đó như độc xà quét thẳng lên người cậu khiến cậu rùng mình một cái.

Đây là lần đầu tiên Phương Lê cảm nhận được ánh mắt như vậy, dù đã đến Diêm gia ở được một khoảng thời gian. Cái cảm giác không rét mà run này khiến cậu sinh ra bất an, vì thế liền nhanh chóng bước đến chỗ Diêm Mặc Nghiêu đang đứng.

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *