Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 65

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Buổi thi cũng kết thúc, kết quả sẽ công bố sau hai ngày nữa. Lão sư hướng dẫn đưa nhóm tân sinh viên đi qua chào các anh chị khoá trên.

Nhóm tân sinh viên đứng theo từng hàng, lão sư đi một vòng cuối cùng cũng tìm được Phương Lê, nhờ cậu nói mấy câu cổ vũ với nhóm tân sinh viên.

Phương Lê thật sự không thích nói mấy câu này chút nào, nhưng cũng không thể nào từ chối lão sư nên cậu chỉ đành phải qua đó nói qua loa vài câu cho có lệ. Chỉ là khi vừa đi qua cậu đã thấy người đứng trước hàng chính là Vưu Nhiên nên có hơi bất ngờ.

“À… Lời đầu tiên anh xin chúc mừng mọi người đã đậu vào học viện, anh tin chắc mọi người đã phi thường nỗ lực để được có kết quả như vậy. Bất quá muốn thành công cần phải nỗ lực … À anh hi vọng mọi người tiếp tục nỗ lực, cũng hi vọng mong ước của mọi người sẽ thành hiện thực.”

“Đàn anh có thể chia sẻ chút kinh nghiệm được không ạ?” Có tân sinh đột nhiên nói.

“Kinh nghiệm chính là nỗ lực nỗ lực và càng nỗ lực hơn, tuy rằng cũng không phải mỗi một lần nỗ lực đều thành công. Nhưng mỗi lần nỗ lực sẽ rút ra thêm kinh nghiệm để hoàn thiện kĩ thuật bản thân hơn. Nếu nỗ lực mà không thành công, cũng không rút ra được kinh nghiệm vậy thì phải xem lại bản thân có đi đúng hướng hay không. Còn đối với người nhận định không cần nỗ lực vì bản thân đã có thiên phú thì anh chỉ khuyên một câu tự phụ chính là liều thuốc độc.”

“Nghe nói học trưởng là thiên tài, như vậy có thể hay không chia sẻ một chút phương pháp trở thành thiên tài ạ?”

“Thiên phú đến từ chính nhiệt tình yêu thương, tổng kết cùng tích lũy kinh nghiệm của bản thân mới là biện pháp chính xác. Anh chỉ có thể nói cần phải khiêm tốn, kiên trì, kiên định và nghiêm túc nỗ lực. Và quan trọng nhất là phải biết học hỏi và suy luận.”

Còn có tân sinh muốn tiếp tục hỏi chuyện, nhưng đã bị lão sư hướng dẫn ngăn cản, đây không phải là một buổi hỏi đáp. Lão sư biết Phương Lê không thích nói nhiều, ra nói vài lời đã là quá nể mặt ông rồi nên cũng không dám trì trệ thời gian của cậu. Vì Phương Lê đến trường theo sau lưng còn có bảo tiêu và trợ lý, họ khi nãy đã nhìn lão sư một cái nên lão sư liền vội vàng mà kết thúc.

Phương Lê muốn đi ra ngoài thì nhìn thoáng qua Vưu Nhiên, mà Vưu Nhiên cũng vừa xoay người nhìn Phương Lê.

Lúc trước y chỉ cảm thấy Phương Lê là một tiểu công tử sinh ra đã ngậm thìa vàng mà lớn, rồi có lão công nhà giàu yêu thương cưng chiều, căn bản không biết vất vả là thế nào, không nghĩ tới Phương Lê lại học khiêu vũ, không những thế còn thuộc cấp nam thần đứng hạng 1.

Tuy khi nãy lão sư nói Phương Lê là thiên tài nhưng Vưu Nhiên hiểu rõ thiên tài cũng phải cực khổ tập luyện mới có thể cho ra kết quả như vậy.

Biết Phương Lê hôm nay tham gia thi nên sau khi kết thúc công việc Diêm Mặc Nghiêu đã đến rước cậu. Khi Phương Lê vừa bước ra thấy Diêm Mặc Nghiêu thì cậu liền hoá thân thành vợ nhỏ hai bước nhảy còn một bước lon ton leo lên xe rồi lao đến ôm cổ Diêm Mặc Nghiêu mà hôn hắn cái chụt.

“Phát huy thế nào?” Diêm Mặc Nghiêu ôm Phương Lê, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt tóc cậu.

“Đương nhiên là được rồi ạ. Có khi nào em phát huy không tốt chứ. Hồi nãy khi em biểu diễn xong, lão sư còn nói với em nên chuẩn bị luyện tập từ bây giờ để còn xuất ngoại thi đấu nữa đó.” Đôi mắt Phương Lê vì cười mà cong cong, con ngươi sáng ngời có chút đắc y.

Diêm Mặc Nghiêu mở ra bình giữ nhiệt rót cho vợ nhỏ một ly nước ấm, Phương Lê uống một ngụm sau đó thở dài cảm thán.

“Anh nói xem, sao em có thể giỏi giang đến thế không biết nữa~!!!!”

Diêm Mặc Nghiêu nhìn bộ dạng kiêu ngạo tự đắc của Phương Lê thì không nhịn nổi, môi nhếch lên độ cong, nhưng miệng lại nói:

“Đây là đang kiêu ngạo sao? Khi nãy anh còn nghe loáng thoáng có người nói là cần phải khiêm tốn cơ đấy.”

“Hồi nãy anh ở đó sao?” Phương Lê bất ngờ nhưng sau đó liền bĩu môi, bộ dáng như hiển nhiên nói: “Khiêm tốn thì cũng phải đúng người đúng thời điểm chứ, mà với trình độ của em kiêu ngạo một chút thì có gì chứ?”

Diêm Mặc Nghiêu đem Phương Lê ôm vào trong lòng ngực dùng sức hôn một cái, tuy rằng Phương Lê có cái bộ dáng gì thì hắn đều thích, đặc biệt cái bộ dạng ngẩng mặt hất cằm chảnh cún thế này làm hắn cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Hai người cùng nhau về nhà, Diêm Mặc Nghiêu vào thẳng thư phòng để xử lí công vụ, còn Phương Lê thì đang nghĩ đến chuyện hôm nay gặp được Vưu Nhiên ở trường.

Về Vưu Nhiên, cậu chỉ thấy trong giấc mộng y cùng Diêm Khải Tuấn có mối liên quan với nhau, còn cụ thể như thế nào thì vẫn không rõ ràng. Nhưng hôm nay thấy Vưu Nhiên cậu lại cảm thấy y chính là điểm mấu chốt, nếu cậu muốn đối phó với Diêm Khải Tuấn.

Phương Lê nghiêm túc mà suy nghĩ một hồi, sau đó liền quyết định tin vào dự cảm của mình, nắm trước thời cơ thì cơ hội thắng sẽ nhiều hơn.

………

Vưu Nhiên xuống xe, ngẩng đầu nhìn toà nhà trước mắt bỗng trong lòng lại dâng lên cảm giác áp bách. Quản gia đứng bên cạnh liền nói:

“Xin mời cậu đi theo tôi.”

Vưu Nhiên theo sau lưng quản gia, cố gắng không nhìn loạn không để bản thân thất thố, nhưng đi đến nơi nào cũng thấy xa hoa mà bị chấn động không ít, nhịn không được trong lòng cảm thán, thì ra căn nhà của hào môn là thế này sao?

Vưu Nhiên được quản gia đưa đến một tiểu viện xinh đẹp tinh xảo, trong viện được sắp đặt những cây cảnh trân quý, không những thế còn có những con chim xinh đẹp, nhìn không khác gì tiên cảnh. Càng nhìn Vưu Nhiên càng thấy đây quả thật chính là cuộc sống của người giàu có. Trước đây dù có nghĩ y cũng không thể nghĩ đến cảnh tượng như vậy.

Phương Lê đang đứng ở giàn trồng hoa bón thức ăn cho chim, quản gia đến thì cách một đoạn liền thông báo.

“Tiểu tiên sinh, khách cậu mời đã đến.”

“Đã biết, cám ơn chú.” Phương Lê không có quay đầu lại, một bên tiếp tục uy điểu một bên nói.

Quản gia rời khỏi thì có vài người giúp việc đến bưng trà bánh để xuống bàn. Phương Lê lúc này mới xoay sang nhìn Vưu Nhiên nói:

“Cậu muốn đến chơi với tụi nó không?”

“Không được.” Vưu Nhiên có chút lo lắng trả lời, lần trước vì không biết thân phận của Phương Lê, nên y mới có thể thoải mái nói chuyện như vậy. Còn bây giờ đi vào Diêm gia rồi, y thật sự không thể nào có bộ dáng thoải mái như lần trước được.

“Sao cậu khẩn trương thế? Chỗ này chỉ có tôi với cậu cũng đâu còn ai, khẩn trương cái gì?”

“Tôi là lần đầu đến nơi như vậy nên ….”

Vưu Nhiên không tự chủ được mà đầu hơi cúi xuống, bộ dáng như học sinh đang bị giám thị bắt phạt.

“Ngồi đi.” Phương Lê đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, sau đó lại nói tiếp: “Cậu đứng làm tôi thấy mình như kẻ ác đang giáo huấn người ta vậy đó.”

Vưu Nhiên đi đến phía kia của bàn tròn ngồi xuống, sau đó hỏi: “Cậu tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Đương nhiên là có chuyện rồi.” Phương Lê nói: “Nhưng trước đó tôi muốn hỏi cậu cái gã Triệu tổng gì đó có tìm cậu trả thù hay không?”

Tuy Phương Lê đưa số điện thoại trợ lý của cậu cho Vưu Nhiên, nhưng Vưu Nhiên vẫn không có liên lạc khiến cậu không biết được tột cùng y có bị trả thù hay không.

“À… Cũng có … Lúc đó tôi đang làm việc thì gã có đến tìm ha…. hai lần, nhưng tôi … mượn danh của cậu ứng phó, sau đó hắn không tới nữa.” Vưu Nhiên nói mà lo lắng Phương Lê sẽ nghĩ y dựa hơi mà chán ghét, giọng cũng không tự chủ được càng nói càng nhỏ.

“Khai giảng xong cậu vẫn tiếp tục đi làm sao?”

“Tôi không đi làm thì…. Không có tiền đóng học phí, tuy có xin hỗ trợ nhưng tôi vẫn muốn có phần để phòng thân.”

Phương Lê nghe y nói, bỗng nhớ lại khoảng thời gian trước cậu cũng lo về vấn đề học phí. Nhưng sau đó cậu đã kết hôn với Diêm Mặc Nghiêu, nên những kẻ họ hàng xấu xa đều không còn qua lại nữa, cuộc sống bây giờ đều là thoải mái ngọt ngào, cuộc sống lo lắng tiền bạc cũng không còn nữa.

“Hôm nay, mời cậu đến tôi cũng không vòng vô nhiều. Tôi muốn giúp cậu.”

“Sao … giúp tôi ư?” Vưu Nhiên sửng sốt một chút, y thực nghi hoặc hỏi: “Tại sao?”

“Khi vào đại học mà cậu vẫn còn làm việc bên ngoài thì sẽ không còn đủ thời gian để mà luyện tập, lúc đó năng lực của cậu sẽ thua xa bạn học. Rồi làm thêm cùng luyện tập thì cậu sẽ rất nhanh mà kiệt sức. Tôi lần trước đã xem cậu múa thì cảm thấy thiên phú của cậu không tồi, quan trọng nhất chính là tôi cảm thấy cậu ưng mắt và cũng rất thưởng thức ước mơ và sự cố gắng của cậu.” Phương Lê nhìn y nói: “Học phí tôi sẽ giúp đỡ cậu toàn bộ, kỳ nghỉ hoặc lúc rảnh rỗi cậu cũng có thể đến làm trợ lý cho tôi để kiếm thêm tiền sinh hoạt, như vậy không cần đi làm công bên ngoài, cũng sẽ không bị người khác quấy rối, còn có thời gian tập luyện, cậu thấy sao hả?”

Nghe những lời Phương Lê nói làm tâm tình của Vưu Nhiên cực kì phức tạp, giống như một chiếc bánh thật to từ trên trời rớt xuống, nhưng trên đời này đâu có gì dễ dàng như vậy. Đối với Vưu Nhiên đó thật là một lời đề nghị vô cùng hấp dẫn nhưng y lại không dám nhận.

Phương Lê đương nhiên cũng nhìn ra những băn khoăn trong lòng y, nên liền mỉm cười nói:

“Cậu nghĩ thế nào cũng được, tôi giúp đỡ cậu học hay là cậu làm trợ lý cho tôi, chuyện này tôi có thể cùng cậu kí hợp đồng, sẽ không yêu cầu cậu làm gì trái với pháp luật và lương tâm đâu, cũng không cần cậu sau này phải báo đáp hay gì cả. Cậu có thể suy nghĩ kĩ càng, nếu nguyện ý thì cùng tôi kí hợp đồng, còn không thì thôi, tôi sẽ không làm khó dễ cậu.”

Vưu Nhiên nắm chặt tay, lòng bàn tay y đã rịn mồ hôi ướt nhẹp, tuy lo lắng nhưng y biết cơ hội này rất khó có được, nhưng y cũng hiểu rõ thiên hạ này không bao giờ có bữa ăn nào là miễn phí cả. Dù Phương Lê nói không cần báo đáp, nhưng y là người trước nay nhận từ ai cái gì đều sẽ đáp lại như vậy, không muốn thiếu nợ ai bất cứ thứ gì. Chỉ là nếu y bỏ lỡ cơ hội lần này thì sẽ không có lần nữa.

Phương Lê cũng không thúc giục y, một bên uống trà một bên nhìn chim hót, để Vưu Nhiên có thời gian mà suy nghĩ. Phương Lê biết lời đề nghị của cậu sẽ khiến người khác rất khó đưa ra sự lựa chọn, đổi lại là cậu thì cậu cũng sẽ rất rối rắm, có khi còn trực tiếp cự tuyệt nữa là.

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *