Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 69

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Tới chiều, buổi yến hội bắt đầu khách khứa cũng lục dục đến đông đủ. Trừ bỏ Nhạc Văn Hi thi trở về liền tự nhốt bản thân trong phòng không ra, thì các lão sư cùng bạn học trong cuộc thi được Phương Lê mời đều đến đông đủ. Lần này đi nước ngoài thi đấu có hai mươi người thì đã có hai người nằm trong top 3, trong đó có Hứa Dương khiến mọi người đều sửng sốt không tin vào mắt khi phát huy ngoài sức tưởng tượng. Nhóm bạn học của Phương Lê đâu quen mấy người kinh doanh nên túm tụm một chỗ mà nói chuyện.

“Phương Lê thiệt sướng quá đi, có chồng đẹp trai, quyền thế, lắm tiền còn cưng như trứng mỏng nữa. Quả thật muốn gả nên tìm chồng lớn tuổi sẽ tốt hơn, người ta trải qua mọi thứ nên đứng đắn chững chạc còn biết cưng người.”

“Đó là tùy người thôi, các cậu không phải cũng hay thấy tin phú ông bao nuôi này nọ ư? Nhưng nếu nói về Diêm đổng tôi lại thật sự quá hâm mộ Phương Lê. Không ngờ được ngài ấy bận rộn như vậy mà còn ra nước ngoài chung với Phương Lê, vậy cũng đủ hiểu rồi.”

“Đúng vậy, đối với Diêm Đổng một phút kiếm được bao nhiêu tiền. Vậy mà có thể đi chung với Phương Lê tận mấy ngày, ước gì sau này chồng tôi đối xử với tôi được một góc giống như Diêm đổng thì tôi đã tạ trời rồi.”

“Cái này không phải đã chứng minh rõ ràng là Phương Lê còn quan trọng hơn công việc sao? Còn nữa nhìn cái bữa tiệc này đi, tiệc chúc mừng làm quá hoành tráng đủ để nói lên mọi thứ rồi.”

“Càng nói tớ càng cảm thấy hâm mộ Phương Lê, được yêu ông chồng cao phú soái, còn được cưng như vậy.”

Phương Lê cùng Diêm Mặc Nghiêu đi cạnh nhau mà chào hỏi khách khứa, sau đó Phương Lê định đến sofa ngồi cùng Hứa Dương để ăn vài món. Nào ngờ đội trưởng đội bảo tiêu bên này lại bước đến cạnh cậu mà thông báo.

“Tiểu tiên sinh, có một vị tiểu thư tên Vivian nói muốn gặp ngài, nhưng trên danh sách lại không có tên, nên bảo tiêu vẫn chưa cho tiến vào.”

Phương Lê sửng sốt một chút, nghĩ thầm lần trước cậu cũng nói rõ đến như vậy, hơn nữa cậu cùng Diêm Mặc Nghiêu kết hôn đâu còn chút quan hệ gì với họ nữa, tại sao Vivian khi không lại muốn gặp cậu cơ chứ?

“Nói tôi không có thời gian, bảo cô ta trở về đi.” Phương Lê đối đội trưởng bảo tiêu nói.

Đội trưởng đáp lại một tiếng sau đó cũng nhanh chóng xoay người ra ngoài.

Hứa Dương ngồi bên cạnh nghe được nên cực kì tò mò liền xoay sang hỏi.

“Cô ta tới tìm mày chi vậy? Mày đã kết hôn cùng Diêm đổng rồi, sao cứ bám dính như kẹo cao su thế?”

“Sao tao biết được, khỏi để ý cô ta, hiện giờ cô ta cũng chả làm gì được tao, quan tâm chỉ thêm phiền.”

Nhưng là không bao lâu, đội trưởng bảo tiêu lại lần nữa trở lại thông báo.

“Tiểu tiên sinh, vị tiểu thư Vivian kia vẫn luôn đứng bên ngoài, còn nói không gặp được ngài thì sẽ không về.”

“Cô ta muốn chờ thì cứ để cô ta chờ đi, à chú bảo cô ta đứng xa xa ra, đừng cản đường làm ảnh hưởng tâm tình các vị khách.”

Đội trưởng lại nhận chỉ thị mà xoay ra ngoài báo bộ đàm cho bảo tiêu gần chỗ Vivian đứng.

…….

Ngày hôm sau, Diêm Mặc Nghiêu lại trở lại với guồng quay công việc của hắn, còn Phương Lê thì nhàn nhã mà đi tản bộ ở sân chờ Diêm Mặc Nghiêu chiều cùng trở về nước.

Phương Lê mới vừa vào nhà ăn ngồi xuống, Nhạc Văn Hi liền đi bước đến sau đó ngồi đối diện với cậu nói.

“Vivian muốn gặp cậu.”

“Tao đêm qua biết rồi, mày có rảnh cùng cô ta nói chuyện thì nhắn với cô ta một câu là tao không có thời gian.”

“Chị ấy có việc muốn nhờ cậu, nếu cậu có thể gặp một lần, hẳn chị ấy rất cảm kích.”

Nhạc Văn Hi mặt vô biểu tình hướng Phương Lê truyền đạt lời nói của Vivian, tuy rằng những lời này là Vivian nói với Phương Lê, nhưng lại nhờ y khiến y cảm thấy khó chịu không thôi. Nhưng đêm qua Vivian đã nhờ y và thật lâu trước đây chị ấy cũng đối với y khá tốt nên y cũng không thể từ chối được. Hơn nữa trong lòng y vẫn còn thích Lý Duy Khải.

“Cô ta cảm kích thì tao được gì? Mày cảm thấy giờ tao cần cô ta cảm kích sao?”

“Tôi chỉ đến truyền lời, cậu hỏi tôi làm gì? Với lại sao tôi biết cậu có cần người khác cảm kích hay không!!” Nhạc Văn Hi đầy mặt không vui nói.

“Tại vì mày truyền lời giùm cô ta, tao không hỏi mày thì hỏi ai?”

“Cậu muốn hỏi ai thì hỏi.” Nhạc Văn Hi nói xong liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Từ từ.”Phương Lê gọi y lại mà nói: “Lần trước mày hãm hại tao, mày nghĩ như vậy là xong rồi ư?”

“Vậy mày muốn thế nào?” Nhạc Văn Hi nhíu mày hỏi ngược lại.

“Đương nhiên là để mày cùng đám anh của mày cút ra khỏi nhà, thì tao mới có thể ăn ổn mà sống chứ!! Chẳng lẽ tụi bây định dày mặt sống ở Diêm gia trọn đời ư. Giờ tao nhắc trước chủ động rời đi còn dễ nhìn mặt chứ để bị tống đi thực hơi nhục đó.”

“Chỉ cần bà nội còn sống thì tao có thể sống cả đời ở đó, mày cũng không làm gì được. Nếu mày có bản lĩnh cứ làm cho bà nội chính miệng đuổi thì tao sẽ đi.” Nhạc Văn Hi cười lạnh nói tiếp: “Chỉ sợ mày không có bản lĩnh đó thôi, nói không chừng chính mày sẽ là người bị tống đi trước đó.”

“Phải không?”Phương Lê cười cười nói: “Nếu mày đã có tự tin đó vậy thì cứ chờ đi, lúc đó đừng có khóc lóc xin tha như lần trước là được.”

Nhạc Văn Hi hung hăng mà trừng mắt nhìn Phương Lê một cái, sau đó bước nhanh trở về phòng, y muốn báo tin cho các anh trai để họ có sự chuẩn bị, để nếu Phương Lê muốn ra tay thì còn có thể chặn lại được.

Phương Lê cố ý nói những lời đó cho Nhạc Văn Hi nghe là muốn y không thể giữ được bình tĩnh nữa mà ra tay. Khi đó họ sẽ lộ ra sơ hở, cậu chỉ cần chụp lấy cái đó rồi tán bọn kia sấp mặt là được.

Hơn nữa hiện tại Phương Lê muốn đối phó Nhạc Văn Hi, Diêm Học Ấn cùng Diêm Bác Phong quá dễ dàng, nên cậu không muốn ra tay trước, cậu muốn ba người bọn họ phải sống trong sự sợ hãi lo lắng.

Còn người cậu muốn đối phó nhất chính là Diêm Khải Tuấn, kẻ đầu têu cho cái chết của cậu ở kiếp trước, còn liên quan đến sự qua đời đột ngột của Diêm Mặc Nghiêu. Cậu muốn lôi ra cái bí mật của gã.

Vivian từ tối hôm qua đã tìm Phương Lê, đứng bên ngoài này không rời đi, nhưng Phương Lê cũng không gặp cô ta lần nào, buổi chiều cùng mọi người ra sân bay rồi lên máy bay tư nhân của Diêm Mặc Nghiêu về cũng không gặp.

Chính là khi về nước, Diêm Mặc Nghiêu lại lần nữa tổ chức tiệc, mời một đống khách khứa của hắn, các lão sư và bạn bè trong trường của Phương Lê.

So với trước đây Diêm gia rất ít khi tổ chức tiệc tùng, ngày sinh nhật Diêm Mặc Nghiêu cũng không tự thân tổ chức tiệc gì cả. Chỉ cùng nhóm bạn thân ăn nhậu một bữa, cũng chỉ có tiệc sinh nhật của bà Nhạc hắn sẽ tổ chức lớn, còn lại là không hoặc tổ chức nhỏ.

Mà lần này Diêm Mặc Nghiêu tự mình phân phó an bài, không chỉ phong cách bữa tiệc, đến nhân viên phục vụ, lẫn bảo tiêu hoặc các món ăn hắn đều tự chỉ đạo. Khách khứa cũng do một tay hắn lên danh sách.

Bữa tiệc bắt đầu, khách khứa cũng lục đục đến Diêm gia ngày một đông, đại sảnh đình viện đều có người đứng cười nói phi thường náo nhiệt.

Phương Lê xuất ngoại thi đấu giành được hạng 1, đương nhiên là phải chúc mừng, nhưng làm long trọng như vậy khiến khách khứa không nhịn được mà bắt đầu xì xào về việc Diêm Mặc Nghiêu cưng Phương Lê đến mức nào.

“Tôi nghe nói, Phương Lê lần này xuất ngoại thi đấu, Diêm đổng chính là đi theo suốt chặng đường, như vậy cũng đủ nói rõ hắn có bao nhiêu yêu Phương Lê rồi.”

“Cái này không phải quá đúng với câu chồng già cưng vợ trẻ ư, tuy Diêm đổng không quá già nhưng cách biệt tuổi tác cũng quá lớn.”

“Cái này là cưng quá rồi, đi cùng cả chặng đường luôn sao?”

“Còn phải nói, Diêm đổng ở tuổi này mới gặp được người thật lòng yêu thương, vợ còn nhỏ tuổi lại xinh đẹp, làm vậy có gì đâu kì lạ.”

“Chỉ là tình cảm của bọn họ có thể duy trì được bao lâu?”

Lần này Diêm Mặc Nghiêu vì Phương Lê làm yến hội chúc mừng. Nhạc Lâm Hoa cũng tặng quà còn hỗ trợ tiếp đón khách khứa. Tuy bà cảm thấy làm vậy cũng hơi quá nhưng cũng không nói ra. Bà không muốn cùng Diêm Mặc Nghiêu cãi nhau. Người một nhà nên hoà thuận mà sống vui vẻ chứ đâu thể coi nhau như kẻ thù được.

Nhạc Lâm Hoa cảm thấy nếu Diêm Mặc Nghiêu một lòng thương Phương Lê, vậy bà cũng an tâm ít nhiều, bà là mẹ đâu thể nào ghét con ruột mình sinh ra được.

Nhạc Văn Hi thấy Diêm Mặc Nghiêu tổ chức cho Phương Lê yến hội long trọng vậy mà Nhạc Lâm Hoa không tức giận lại còn tặng quà, hơn nữa còn cao hứng đi tiếp đãi khách khứa, khiến y cảm thấy khó chịu, không những thế tâm lý cũng cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

Nhạc Văn Hi đứng ở trên hành lang lầu hai nhìn xuống, phía dưới có náo nhiệt thế nào thì cũng không liên quan đến y, y cảm thấy bản thân vô cùng lạc lỏng. Y muốn xoay lưng rời khỏi thì ánh mắt lại thấy Lý Duy Khải đi cùng cha mẹ còn có cả Vivian.

Vivian vào liền thấy Diêm Mặc Nghiêu, nhưng lại thấy cánh tay hắn đang ôm vai Phương Lê, đầu lại khẽ cúi thì thầm gì đó với Phương Lê, trong mắt cô như có một cái gai đâm vào đau đớn vô cùng.

Vivian khi biết Phương Lê kết hôn với Diêm Mặc Nghiêu thì cả người đều khiếp sợ, cô cho rằng Diêm Mặc Nghiêu đời này sẽ không cùng ai kết hôn nữa, không nghĩ tới hắn lại đưa thiệp cưới, mà đối tượng kết hôn của hắn lại là Phương Lê chỉ cỡ tuổi em trai của cô.

Khi chưa thấy tin dù ai có nói cô cùng không tin hai người này ở cạnh nhau, nhưng sau khi biết tin cô đã hiểu vì sao lúc ấy bạn của Phương Lê lại nói những lời như vậy rồi. Nguyên lai Phương Lê không thích Lý Duy Khải là thật sự có người thương, mà người đó lại chính là Diêm Mặc Nghiêu.

Vivian biết Diêm Mặc Nghiêu cùng Phương Lê muốn tổ chức hôn lễ, lúc đó công ty của ba cô đang có vấn đề nên không thể đến tham dự được. Mà khoảng thời gian trước, cô muốn gặp Diêm Mặc Nghiêu để xin hắn giúp đỡ nhưng hoàn toàn không được. Cô liền biết là do trước đây mình đã đắc tội với Phương Lê, nên Diêm Mặc Nghiêu mới cự tuyệt.

Vivian liền nghĩ, chỉ cần cô đến xin lỗi Phương Lê, được Phương Lê tha thứ vậy thì Diêm Mặc Nghiêu sẽ giúp đỡ cho cô rồi. Vậy mà Phương Lê lại cự tuyệt không muốn gặp, cô chỉ có thể lợi dụng cơ hội này đi cùng Lý gia đến tham dự tiệc.

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *