Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 70

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Phương Lê đang chuẩn bị đi chiêu đãi bạn học cùng lão sư thì liền gặp Vivian, bước chân của cậu liền khựng lại, nhưng sau đó vẫn bước đến chỗ cô ta.

“Tiểu thư Vivian, cô đúng là… Kiên trì quá mà.” Trong lòng Phương Lê chỉ muốn nói ra câu kẹo cao su nhưng cố gắng nhẫn nhịn, cậu không muốn mình quá thất lễ trước mặt khách khứa.

“Nếu làm phiền đến cậu thì tôi thật sự xin lỗi. Nhưng tôi thật hi vọng cậu có thể nghe tôi nói vài câu.”

Phương Lê nhanh chóng quan sát sắc mặt Vivian, thì phát hiện tuy rằng cô ta trang điểm tỉ mỉ nhưng vẫn không che dấu được sự mệt mỏi trong đôi mắt, khác hẳn với thần thái tươi tắn trước đây.

“Vậy mời cô theo tôi qua bên này” Phương Lê xoay người đi vào phòng khách bên trong, Vivian cũng theo sau lưng cậu.

Lý Duy Khải nhìn bóng dáng Phương Lê trong lòng liền dâng lên cảm giác phiền muộn, y đã làm quyết định sẽ quên Phương Lê nhưng vẫn không nhịn được, nương theo cơ hội này mà đến nhìn cậu một lần, chỉ cần thấy Phương Lê sống hạnh phúc thì dù trong lòng đau cách mấy, y cũng thấy mãn nguyện lắm rồi.

Khi vào phòng khách, Phương Kê trực tiếp ngồi xuống, sau đó vươn tay về phía đối diện mà mời Vivian ngồi.

“Cô từ nước ngoài về đây, rốt cuộc là muốn nói cái gì?”

“Thật ra, tôi muốn xin lỗi cậu, trước đây không tìm hiểu được sự tình đã hấp tấp nói những điều quá đáng, làm tổn thương cậu tôi thật sự xin lỗi. Tôi mong cậu có thể tha thứ.” Vivian nhìn Phương Lê nói vô cùng chân thành.

“Tại sao cô lại muốn đến xin lỗi, rồi cầu tha thứ, việc này có ảnh hưởng gì đến cô sao? Tôi thấy cô nên vào thẳng vấn đề thì tốt hơn.”

“Tôi… Công ty ba tôi gặp vài vấn đề, tôi mong cậu có thể nói vài lời với Diêm đổng, để ngài ấy giúp chúng tôi, tôi nhất định nhớ rõ ân tình này, về sau nhất định sẽ trả lại.”

“Theo như cô nói, dù trước đây cô không đắc tội với tôi thì tôi với cô cũng đâu thân thiết gì, tại sao tôi phải nói giúp cho cô? Với lại mấy chuyện công việc tôi không rành, chuyện cô không làm được sao nhất thiết là chồng tôi sẽ làm được chứ?”

Vivian không còn lời gì để nói, cô biết làm như vậy là xấu hổ nhưng cô không còn biện pháp nào khác. Phương Lê nhìn Vivian trực tiếp nói.

“Chuyện này với tìm tôi chính là tìm sai người rồi. Những việc tôi không rõ thì tôi sẽ không rảnh mà xen miệng vào, cũng sẽ không giúp ai nói cái gì cả. Nếu không nhìn vô thì tôi chả khác gì đứa ngu đi tài lanh. Cho nên tiểu thư Vivian cô không cần phải phí thời gian với tôi đâu, còn nếu là chuyện thật lòng muốn hỗ trợ thì cô hãy đến gặp chồng tôi đi.”

Phương Lê thật sự có nghi hoặc, bởi vì theo cậu biết nhà Vivian rất có thế lực ở A quốc, hơn nữa còn có quan hệ với Lý gia, tại sao có việc lại muốn nhờ Diêm Mặc Nghiêu hỗ trợ, những người khác không lẽ không giúp gì hay sao. Nhưng cậu không muốn nhiều lời với Vivian, có gì chút nữa cậu sẽ hỏi Diêm Mặc Nghiêu sau.

Vưu Nhiên tuy rằng làm trợ lý cho Phương Lê không lâu nhưng cũng gặp không ít việc, chỉ là hôm nay nhìn yến hội mà Diêm Mặc Nghiêu tổ chức y quả thật khiếp sợ không thôi, tuy biết sẽ không có ai để ý đến y nhưng tâm lý vẫn có chút sợ hãi, e dè, tay chân luống cuống mắt cũng không biết nên nhìn đi đâu. Vưu Nhiên nhanh chóng mà đi về phía WC để rửa mặt cho bình tĩnh rồi đến hội hợp với nhóm trợ lý.

Vội vàng mà đi nên vừa đến ngã rẽ Vưu Nhiên đã va vào một người đi ở phía trước.

“Thực xin lỗi!” Vưu Nhiên nhanh chóng nói xin lỗi.

“Không có gì.”Diêm Khải Tuấn bị va thì có chút bất ngờ mà ngừng chân lại. Sau đó nhìn khuôn mặt người vừa va vào, gã liền lập tức sửng sốt.

Vưu Nhiên thấy người kia nói không sao thì cũng cúi nhẹ một cái tỏ rõ xin lỗi, sau đó nhanh chóng đi. Nhưng vừa bước được hai bước thì cánh tay đã bị chụp lấy, Diêm Khải Tuấn nhìn y hỏi:

“Sao cậu lại ở đây?”

“Tôi là trợ lý của Phương Lê, xin ngài buông tay.”

Vưu Nhiên không hiểu vì sao người này lại hỏi câu đó, nhưng để phòng ngừa Vưu Nhiên liền nhanh chóng báo tên Phương Lê ra, vì y biết dù có là kẻ nào thì cũng sẽ biết đến tiểu tiên sinh của Diêm gia, dù có hay không thì cũng sẽ nể mặt ít nhiều mà không làm loạn.

“Trợ lý của Phương Lê sao?” Diêm Khải Tuấn nhịn không được nhíu mày hỏi: “Cậu tại sao lại làm trợ lý cho cậu ta?”

Vưu Nhiên thật không hiểu người này rốt cuộc muốn gì. Nhanh chóng rút cánh tay đang bị nắm ra, sau đó chỉnh sửa lại y phục của bản thân, rồi đứng thẳng thân thể rõ ràng mà nói.

“Xin lỗi, bây giờ đang là làm giờ làm việc của tôi, không thể cùng ngài tán gẫu.”

Vưu Nhiên nói xong liền trực tiếp rời đi, tổ trưởng tổ trợ lý ngày đầu khi Vưu Nhiên nhận việc đã nói rõ. Là trợ lý của Phương Lê thì không được đi kiếm chuyện, nhưng mọi việc cũng không cần quá sợ hãi, nhưng cũng không thể dựa hơi mà dùng bộ dáng kiêu ngạo để nói chuyện. Không cần lúc nào cũng dạ dạ, vâng vâng nhưng thái độ đúng mực luôn phải có, khí thế cũng phải có, bằng không sẽ làm xấu mặt Phương Lê.

Diêm Khải Tuắn nhìn Vưu Nhiên rời đi, trong lòng phi thường hoảng loạn, sự xuất hiện của Vưu Nhiên ở Diêm gia khiến hắn cảm thấy sợ hãi, đứng một hồi gã mới bình tĩnh lại mà nhanh chóng rời khỏi.

Phương Lê bên này đem những lời cần nói, nói hết ra cho Vivian nghe, đang chuẩn bị mời cô ta rời đi thì Diêm Mặc Nghiêu cùng lúc bước vào, theo phía sau hắn còn có Lý Duy Khải và ba mẹ y.

“Chồng ơi!” Phương Lê thấy hắn liền hô một câu sau đó nhanh chóng đứng dậy đi về phía hắn.

Diêm Mặc Nghiêu thấy cậu bước đến liền nhanh chóng vươn tay ôm hông cậu vợ nhỏ kéo sát vào người, sau đó nhìn về phía Vivian.

“Vì nhìn mặt mũi Lý đổng, lần này tôi không so đo cùng cô, nếu cô còn đến làm phiền vợ tôi lần nữa, đến lúc đó có chuyện gì thì cũng đừng hối hận.”

“Diêm đổng, thật sự thực xin lỗi.” Ba của Lý Duy khải nhanh chóng tiến lên hướng Diêm Mặc Nghiêu nói: “Lần này là lỗi của vợ chồng tôi, quấy rầy đến cậu cùng tiểu tiên sinh rồi, thật sự xin lỗi, chúng tôi sẽ nhanh đưa con bé về, đảm bảo sẽ không có lần sau.”

Lý đổng lúc ở nhà đã nói rõ với Vivian là Diêm Mặc Nghiêu sẽ không giúp đỡ để cô hết hi vọng rồi, cũng đã cảnh cáo cô đừng nên quấy rầy Diêm Mặc Nghiêu mà nhất là Phương Lê. Nếu không hậu quả họ cũng không gánh nổi đâu. Lần này đến yến hội Vivian lại nằng nặc đòi đi theo, còn hứa hẹn đủ điều sẽ không làm gì, chỉ cần đứng xa xa nhìn Diêm Mặc Nghiêu là đủ.

Ba mẹ Lý gia đương nhiên biết Vivian thích Diêm Mặc Nghiêu, họ cũng đã không dưới ba lần cảnh cáo cô không nên có ý nghĩ xằng bậy, rồi mới đồng ý cho cô đi theo. Nào ngờ Vivian vẫn đến tìm Phương Lê còn để Diêm Mặc Nghiêu biết nữa. Quả thật hai vợ chồng Lý gia rầu đến thúi ruột, hối hận tại sao mình lại mềm lòng mà đưa cô ta theo.

“Tôi biết Lý đổng luôn là người hiểu lí lẽ, cũng khó trách nhiều lúc mềm lòng nên phạm sai lầm, tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa, chỉ hi vọng sau này sẽ không xảy ra những chuyện giống vậy nữa.” Lời nói của Diêm Mặc Nghiêu vẫn lạnh lùng đều đều như cũ nhưng trong đó vẫn có sự đe doạ rõ ràng.

“Đã làm mọi người mất vui, tôi thật sự xin lỗi, lần này đã thiếu Diêm đổng một ân tình, nếu có cơ hội tôi nhất định sẽ trả lại.”

“Lý đổng khách khí rồi.”

Mẹ Lý nhanh chóng nắm tay Vivian kéo cô ra bên ngoài, trong mắt Vivian đều chứa lệ, khi đi ngang qua Diêm Mặc Nghiêu không khỏi nhìn hắn. Vivian thật sự thích Diêm Mặc Nghiêu, thích đến nỗi từ chối những người theo đuổi cô, trong lòng vẫn ôm ấp hi vọng Diêm Mặc Nghiêu sẽ để ý đến cô, dù biết Diêm Mặc Nghiêu kết hôn rồi thì vẫn không hết hi vọng. Nhưng đến khi biết hắn kết hôn với Phương Lê cô thật sự bị đả kích trầm trọng. Kể cả như vậy nhưng cô vẫn không từ bỏ hi vọng, chỉ là hiện tại Vivian biết rõ cô không có chút hi vọng nào nữa cả.

Lý Duy Khải vẫn luôn đứng phía sau ba mẹ của y. Từ lúc bước vào ánh mắt không dám nhìn đến Phương Lê chỉ khi đi ra mới không nhịn được đảo mắt qua để nhìn, sau đó hạ tần mắt cùng ba mẹ y đi về.

Tiễn Lý gia, Diêm Mặc Nghiêu liền nắm tay Phương Lê sau đó cùng đi ra tiếp đãi khách khứa đến khi tiệc tàn.

Phương Lê tắm rửa bận đồ ngủ bước ra liền nhảy lên giường đè lên người Diêm Mặc Nghiêu sau đó ôm mặt hăn chùn chụt hun, sau đó kể ra chuyện khi nãy cậu cùng Vivian nói cho ông chồng già nghe. Bởi vì cậu rất tò mò, tại sao Vivian lại cố chấp tìm Diêm Mặc Nghiêu để xin hỗ trợ như vậy.

Diêm Mặc Nghiêu biết Phương Lê tò mò cái gì, hắn cũng không muốn che giấu hay gì liền giải thích một chút. Phương Lê nghe liền ít nhiều hiểu ra vài chuyện.

Thì ra hồi trước Vivian đến tìm cậu gây chuyện, Diêm Mặc Nghiêu khi biết liền khá bực bội, mà ra tay hợp tác với công ty đối thủ với nhà Vivian, chính là công ty kia ngang hàng ngang sức với nhà Vivian lại có sự giúp đỡ của Diêm Mặc Nghiêu liền khiến công ty của nhà Vivian gặp nguy cơ, không những thế cũng có không ít công ty khác cũng không ưa công ty nhà Vivian nên giậu đổ bìm leo, dựa theo đó muốn kéo sụp công ty nhà Vivian.

Nói túm lại chính là công ty nhà Vivian đang trên đà phá sản. Tuy rằng Diêm Mặc Nghiêu không trực tiếp nhúng tay vào nhưng hắn ít nhiều cũng quạt gió thêm củi mới như vậy. Vivian tuy biết Diêm Mặc Nghiêu hợp tác cùng công ty đối thủ nhưng cũng biết hắn có nhân mạch ở nước A rất lớn nên mới muốn đến nhờ hắn giúp đỡ để kéo công ty nhà cô qua giai đoạn khó khăn này.

Chỉ là cô quá tự tin về bản thân, cứ nghĩ đến cầu thì sẽ được hỗ trợ. Mà không nghĩ đến Diêm Mặc Nghiêu chả quen cô mà dù có quen thì hắn cũng chả muốn ra tay giúp kẻ dám đứng trước mặt nhiều người sỉ nhục vợ hắn. Lý gia là bên họ hàng của Vivian, quyền thế cùng tài lực không kém Diêm gia nhưng cũng không ra tay hỗ trợ vì họ biết dù có hỗ trợ thì cũng sẽ như muối bỏ biển mà thôi.

Sau khi nghe ông chồng già nói, Phương Lê không khỏi bĩu môi mà thầm nghĩ có phải Vivian bị chứng tự luyến hay không vậy, cô ta kiên trì tìm Diêm Mặc Nghiêu hỗ trợ cứu công ty là vì muốn xem trong lòng hắn có chút tình cảm nào với cô hay không à?

Bà nội choa nó, nói vậy không lẽ nếu Diêm Mặc Nghiêu đưa tay hỗ trợ là hắn có tình cảm với cô ta ư? Lúc đó cô ta sẽ dùng thân báo đáp cho ông chồng nhà cậu ư? Con mẹ điên đó, Phương Lê càng nghĩ càng muốn chửi thề một trận, rồi hối hận khi nãy sao mình lại dùng từ ngữ nhẹ nhàng như vậy để nói chuyện với cô ta chứ. Cậu phải dùng ngữ khí chanh chua bà cả như Hứa Dương để chửi cô ta một trận mới đúng. Dám có tư tâm về ông chồng già nhà cậu ư?

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *