Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 74

5/5 - (2 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Phương Lê sau khi nói xong cũng xoay người rời đi, để lại đám người Nhạc Văn Hi sắc mặt khó coi, nội tâm hoảng loạn không biết làm sao.

“Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Nhạc Văn Hi trong mắt mang theo sợ hãi run rẩy nói: “Chúng ta rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?”

“Chúng ta bây giờ chỉ có cách dọn ra khỏi đây, để tránh mà thôi.” Diêm Học Ấn sắc mặt khó coi nói.

“Các anh từ nơi này dọn ra còn có thể quay trở lại. Nhưng em… Em dọn ra sẽ không còn chỗ nào để đi nữa rồi.” Nhạc Văn Hi như cuồng loạn vừa nói vừa lắc đầu biểu tình đầy hoảng sợ, sau đó như nghĩ được gì liền bụm mặt ngồi xuống đất khóc. Y không biết bây giờ nên làm gì, phải làm gì mới được đây? Y cảm thấy Phương Lê thật sự muốn giết y muốn giết chết y.

“Đừng sợ, em không làm gì. Không cần vì những lời hâm doạ của nó mà bị làm cho hoảng. Chúng ta không đi, cứ ở lại đây đấu với nó.” Diêm Bác Phong cả giận nói.

“Anh lấy cái gì cùng nó đấu?” Diêm Học Ấn dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu mà nhìn Diêm Bác Phong: “Khi nãy anh không thấy những trợ lý rồi bảo tiêu đứng ở cửa sao? Những người đó là cha an bài để bảo hộ Phương Lê, nó dám nói những lời như vậy, anh nghĩ thế nào?”

“Nghĩ… Cái gì cơ?” Diêm Bác Phong trong lúc nhất thời không có suy nghĩ được, chỉ biết hỏi ngược lại.

Diêm Học Ấn nhịn không được mắt trợn trắng nói: “Nó nói những lời đó không sợ người khác nghe, đó chính là cha cũng đều biết rõ, giống như Diêm Khải Tuấn lúc trước đã nói, chúng ta có thể đấu với Phương Lê nhưng không thể nào đấu nổi với cha!!!”

“Kia không phải còn có bà nội ở đây sao?” Diêm Bác Phong phản bác nói: “Có bà nội ở đây, nó sẽ không thể làm được gì. Bà nội sẽ không trơ mắt nhìn chúng ta bị hãm hại đâu.”

“Anh muốn ở lại thì ở, tôi dù sao cũng không chọc nổi Phương Lê. Tôi sẽ tự tìm lý do mà rời khỏi đây.” Diêm Học Ấn đã nhanh chóng đưa ra quyết định.

“Anh ba!” Nhạc Văn Hi đột nhiên đứng lên, bắt lấy tay Diêm Học Ấn phi thường hoảng loạn nói: “Hiện tại anh cả có thể đã cùng với Phương Lê hợp tác, nếu anh cũng rời khỏi Diêm gia vậy em phải làm thế nào? Nó sẽ bức tử em mất.”

Diêm Học Ấn nghĩ nghĩ lúc sau nói: “Như vậy đi, tạm thời em cũng dọn ra ngoài cùng anh một thời gian để xem thế nào, nếu mọi chuyện lắng xuống chúng ta lại dọn về.”

“Không được!” Nhạc Văn Hi kích động lắc đầu nói: “Nếu là lần này dọn ra chúng ta sẽ không thể nào trở lại Diêm gia được nữa đâu. Sau này sự nghiệp, hôn nhân sẽ ảnh hưởng rất lớn. Không được, em không thể ra khỏi đây được. Anh hai, em xin anh, em xin anh, đừng dọn ra ngoài được không?”

Diêm Học Ấn thở dài nói: “Vậy để anh suy nghĩ đã, anh còn phải bàn bạc lại với ba mẹ nữa. Nếu họ thấy anh nên về anh cũng không thể ở đây được.”

Diêm Bác Phong cúi đầu trầm tư, gã cảm thấy nên gọi một cuộc cho ba mẹ để thương lượng kĩ càng lại mới được.

Mà Nhạc Văn Hi thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, trong lòng cảm thấy đặc biệt khó chịu cùng vô lực, chỉ biết khóc lóc.

………

Phương Lê đi vào phòng vũ đạo liền bước đến ghế sofa mà ngồi xuống, sau đó nhìn Vưu Nhiên ý bảo y cũng nhanh ngồi xuống ghế.

Vưu Nhiên làm trợ lý bên cạnh Phương Lê một thời gian nên hiểu rõ tính cách và hành động của cậu, y biết Phương Lê không phải người tự cao tự đại nên cũng không từ chối mà ngồi xuống một bên.

“Tôi có chuyện muốn hỏi, cậu cần phải nói tỉ mỉ những gì bản thân nhớ nhất có thể, được không?”

“Được.”

Vưu Nhiên gật gật đầu, trong lòng có điểm nghi hoặc Phương Lê rốt cuộc có chuyện gì muốn hỏi y, mà bộ dáng nghiêm túc như vậy???

“Cậu làm trợ lý cho tôi. Cũng đã bắt đầu ra vào Diêm gia, khẳng định gặp Diêm Khải Tuấn vài lần rồi đúng không? Tôi muốn cậu nhớ lại thật kĩ những lần cả hai người đơn độc gặp nhau.”

“Đơn độc gặp nhau sao??” Vưu Nhiên nghiêm túc mà suy nghĩ.

“Đơn độc của tôi, chính là chỉ có hai người, không còn kẻ nào. Ở trong hay ngoài Diêm gia cũng được. Mà mỗi lần gặp thì gã nói gì với cậu, thái độ cùng biểu tình của gã ra sao? Cậu cứ từ từ hồi tưởng, không cần quá gấp.”

Vưu Nhiên một bên nghiêm túc hồi tưởng, một bên nói: “Tôi lần đầu tiên gặp được gã, chính là yến tiệc chúc mừng cậu thắng giải khi vừa về nước. Lúc đó ở hành lang tôi vô tình đụng vào gã, lúc đó xung quanh cũng không có ai…. Lúc đó gã có hỏi tôi sao lại ở đây, bộ dáng như có biết tôi vậy á.”

“Trước đây cậu gặp gã lần nào chưa?”

“Không có. Lúc trước tôi chưa gặp gã lần nào cả.” Vưu nhiên lắc đầu, thực khẳng định nói.

“Vậy gần đây, gã có thông qua phương thức nào để cùng cậu nói chuyện hay ám chỉ gì không?”

“Cũng không có. Trừ lần trước, còn lại hình như không có nói gì cả. Nhưng tôi để ý gã nhìn lén tôi hai lần. Rồi những lần sau có gặp gã cũng nhìn tôi một cái, sau đó lại đi tiếp cũng không nói gì.”

“Cậu không cần khẩn trương, tôi không có nghi ngờ gì cậu cả. Nghi người thì không dùng, dùng người thì không nghi, tôi để cậu làm trợ lý bên cạnh mình thì khẳng định sẽ tin tưởng cậu.” Phương Lê nhìn Vưu Nhiên nhẹ mỉm cười trấn an.

Vưu Nhiên trầm mặc trong chốc lát, sau lại hỏi: “Vậy cậu có thể nói cho tôi biết, tại sao lại hỏi những vấn đề đó không? Tôi cùng gã có gì kì lạ ư?”

Phương Lê tự hỏi một chút lúc sau nói: “Tôi tạm thời không có cách nào để nói rõ cho cậu hiểu, vì mọi thứ vẫn chưa rõ ràng. Bất quá tôi đảm bảo với cậu chính là tôi sẽ không hãm hại cậu, cũng sẽ không gây bất lợi gì với cậu cả. Để cậu làm trợ lý bên cạnh một phần vì muốn cậu có thêm kinh nghiệm và còn một nguyên nhân khác đó… Chính là bảo vệ cậu.”

“Tại sao… Tại sao lại bảo vệ tôi?” Vưu Nhiên nghe thì có phần bất ngờ cũng có phần hồ đồ, không hiểu Phương Lê muốn nói cái gì.

“Cậu chờ thêm khoảng thời gian nữa, mọi chuyện minh bạch tôi sẽ giải thích rõ ràng, đem mọi thứ kể lại cho cậu nghe.” Phương Lê nhìn Vưu Nhiên, phi thường nghiêm túc nói: “Nhưng trước đó, tôi hy vọng cậu cứ bình thường như trước đây, không cần lộ sơ hở gì cho Diêm Khải Tuấn biết, cậu làm được không?”

Vưu Nhiên theo bản năng gật gật đầu, sau đó nói: “Tôi sẽ tận lực mà làm.”

Hiện tại trong lòng Vưu Nhiên, Phương Lê chính là thần tượng mà y ngưỡng mộ nhất và cũng tín nhiệm nhất. Tuy là khó hiểu nhưng Phương Lê nói y chờ vậy y sẽ chờ, và y sẽ cố gắng không lộ ra sơ hở.

Phương Lê vẫn luôn tìm cơ hội để nói những gì cậu biết cho Diêm Mặc Nghiêu nghe, nhưng cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu, phải giải thích với hắn thế nào về mối quan hệ giữa Vưu Nhiên và Diêm Khải Tuấn, vì cả hai cũng không tiếp xúc quá nhiều cũng không làm ra hành động kì quái, không lẽ nói là trong mơ cậu thấy như vậy.

……

Ba ngày sau vụ Phương Lê thẳng mặt nói thì Diêm Học Ấn cùng Diêm Bác Phong hướng bà Nhạc nói muốn dọn trở về nhà của họ.

“Sao tự nhiên lại muốn dọn ra là thế nào?” Bà Nhạc vừa nghe cũng bất ngờ vô cùng, sau đó nhíu mày hỏi: “Có phải có chuyện gì các con giấu không cho ta biết đúng không?”

“Đúng vậy.” Phương Lê cũng phụ họa nói: “Các người này cũng quá bất ngờ rồi, một chút chuẩn bị tâm lý cũng không có, đột nhiên lại nói muốn dọn về, sẵn ở đây có bà nội các người nói thẳng ra đi.”

“Con… Chỉ là con cảm thấy mình cũng thành niên rồi, nên sống độc lập một chút sẽ tốt hơn. Chính là cứ ở trong nhà sợ sẽ có người nói xấu ạ.” Diêm Học Ấn nói trước.

“Các người tuy rằng đã thành niên nhưng vẫn còn đi học, vẫn còn là sinh viên, ở Diêm gia thì có gì xấu chứ? Các người suy nghĩ nhiều quá rồi.”

Phương Lê nhanh chóng nói ra những lời bà Nhạc   định nói, khiến bà không còn gì để mở miệng. Phương Lê lại nhìn về phía Diêm Bác Phong.

“Vậy còn con, vì nguyên nhân hay lí tưởng gì à?”

“Con…… Con là định trở về bồi ba mẹ thân sinh, chính là… rời đi một khoảng thời gian, nên con định trở về chăm sóc bầu bạn với họ.” Diêm Bác Phong lắp bắp nói.

Chính là khi gã nói xong liền khiến cho Nhạc Lâm Hoa chỉ biết câm nín. Dù trong lòng bà có luyến tiếc họ thì cũng không có đạo lí gì có thể ngăn cản họ trở về với ba mẹ ruột của mình cả.

Diêm Bác Phong sở dĩ lựa chọn lý do này vì biết chắc Nhạc Lâm Hoa sẽ không thể ngăn cản được.

Bất quá Nhạc Lâm Hoa không có gì để nói nhưng Phương Lê lại có, cậu cùng ngữ khí giáo huấn mà lên tiếng.

“Con nói vậy là thế nào? Chẳng lẽ khi con bước chân vào Diêm gia thì con đã không còn ba mẹ ruột, bà nội cùng cha các người không cho về nhà thăm nhà sao? Hay là bắt các người đoạn tuyệt quan hệ với ba mẹ ruột của mình. Nên bây giờ các người mới dọn ra khỏi Diêm gia mà trở về.”

Diêm Bác Phong bị Phương Lê nói ngây ngẩn cả người, khi gã hồi phục lại tinh thần liền vội vàng mà giải thích cùng Nhạc Lâm Hoa.

“Bà nội.. ý con không phải như vậy ạ, cũng không có suy nghĩ nhiều vậy. Con chỉ nghĩ.. chỉ định…”

Diêm Bác Phong trong lúc nhất thời không tìm được lý do biện giải cho bản thân, đồng thời gã cũng hiểu được tại sao Diêm Học Ấn không sử dụng lý do này.

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *