Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 80

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Phương Lê tạm thời nghỉ học ở nhà, mỗi ngày ngoại trừ ăn uống ưỡn ẹo ra thì chính là ra sân ngắm chim hoặc đứng chỉ điểm vũ đạo cho Vưu Nhiên.

Còn bên Nhạc Văn Hi thì khi chuyển đến căn nhà gần trường, được Nhạc Lâm Hoa ở cùng hai ngày đầu, sau đó bà để lại hai người giúp việc để chăm sóc cho y rồi hứa sẽ đến thăm y thì mới đi về Diêm gia. Chính là khi bà về nhà thì đã gọi luật sư đến để kiểm kê số bất động sản mà bà sở hữu.

Kiểm tra liền thấy có vài điền trang và bất động sản mua đã lâu không nhìn đến xém chút đã quên, chính là kiểm kê cùng nhân viên và có luật sư xong thì bà lại gọi Phương Lê lên phòng.

Đem giấy tờ bất động sản cùng tài sản hiện tại của bà nói rõ ràng cho Phương Lê biết, sau đó chỉ cậu sau này phân ra cho mấy đứa nhỏ như thế nào, bắt Phương Lê phải ghi nhớ. Chính là Phương Lê tuy biết tài sản của bà Nhạc nhiều nhưng không ngờ chúng lại đồ sộ đến thế này, cậu liền nhớ lại kiếp trước sau khi Diêm Mặc Nghiêu chết thì tài sản dưới danh nghĩa của hắn đều chuyển hết cho Nhạc Lâm Hoa, sau đó bà lại chia ra cho Nhạc Văn Hi và các anh trai của y. Chỉ là trong phần đó Nhạc Văn Hi chiếm khá nhiều, Phương Lê càng nhìn càng cảm thấy bọn người Nhạc Văn Hi đúng là thứ trời đánh, ngồi không hưởng lợi.

Mà hiện tại Nhạc Lâm Hoa lại đem tất cả tài sản chia ra cho cháu nội, chỉ giữ lại một phần nhỏ để chia cho đám Nhạc Văn Hi. Phương Lê nghe cũng hiểu, vì bà vẫn chưa biết chuyện của đám Diêm Khải Tuấn nên trong lòng bà ít nhiều còn tình cảm bà cháu mấy năm nay. Chính là Phương Lê cũng thật muốn biết biểu cảm của bà Nhạc khi biết tất cả mọi chuyện thì sẽ thế nào nhỉ?

…….

Nửa tháng sau, Phương Lê đang nhãn nhã ngồi ăn trái cây thì biết được tin Diêm Khải Tuấn bị tai nạn té từ trên cao xuống, hiện đang cấp cứu trong bệnh viện, nhưng khi nhóm người Diêm Mặc Nghiêu đến thì Diêm Khải Tuấn lại biến mất. Phương Lê không khỏi nhíu mi nhìn Diêm Mặc Nghiêu mà hỏi:

“Gã bỏ trốn sao anh? Có thể tìm ra được không?”

“Tìm không được cũng không sao, nếu gã trốn được cứ để gã trốn, để gã cảm nhận cái gì gọi là con chuột dơ bẩn người thấy người đập.” Diêm Mặc Nghiêu bình thản trả lời, bàn tay còn đặt trên vai Phương Lê nhẹ nhàng vuốt ve.

Chính là qua một khoảng thời gian, Nhạc Lâm Hoa đang ngồi trên sofa uống trà xem sách thì nghe được tiếng động, liền xoay sang thấy bảo tiêu đang đẩy xe lăn của ông Diêm vào, khiến bà liền nhíu mi nhìn qua Diêm Mặc Nghiêu đang ôm Phương Lê thì thầm gì đó, bà hỏi:

“Sao đưa ông ta về hôm nay cũng đâu phải tết.”

“À, hôm nay nhà chúng ta có một chuyện cần phải công bố, ông ta là nhân vật chính, không thể thiếu được.” Diêm Mặc Nghiêu ngước lên nhìn lướt qua ông Diêm rồi nói.

“Chuyện gì vậy?” Nhạc Lâm Hoa nghi hoặc hỏi lại.

“Chờ lát nữa đầy đủ người rồi thì mẹ sẽ biết.” Diêm Mặc Nghiêu nói xong lại xoay sang Phương Lê, áp môi vào tai Phương Lê nói gì đó, rồi còn hôn hôn lên vành tai vợ nhỏ.

Nhạc Lâm Hoa chú ý tới ông Diêm tay chân đều bị cột vào trên xe lăn, liền khồng hiểu: “Sao tự dưng lại trói tay chân ông ta lại vậy? Ông ta giờ ngoại trừ thần trí không minh mẫn, còn phát điên nữa sao??”

“Hiện tại thì chưa điên, nhưng lát nữa không biết có phát điên hay không, trói lại ngừa trước.” Diêm Mặc Nghiêu đảo ánh mắt nhìn qua ông Diêm mà nói.

Phương Lê ngồi nhưng bộ dáng nhũn ra không khác gì cái bánh mèo, cả người đều dựa hết vào ngực Diêm Mặc Nghiêu, ánh mắt thì nghiêm túc quan sát ông Diêm mà thầm nghĩ. Quả thật người từng đứng đầu gia tộc không thể nào là kẻ hiền lành, ông Diêm cư nhiên có thể giả ngây giả dại mà ẩn nhẫn nhiều năm như vậy mà người khác không nhận ra quả thật quá đáng sợ mà.

Diêm Mặc Nghiêu tâm cơ, tàn nhẫn cùng ẩn nhẫn như vậy đại khái là di truyền từ ông Diêm, chứ nếu di truyền từ bà Nhạc xem như Diêm Mặc Nghiêu xong đời, có khi bị người bán còn hướng người cúi đầu cảm tạ.

Phương Lê bỗng giật mình nhớ lại đêm ba mươi ngày đó, cậu cảm nhận được ánh nhìn kì quái không rét mà run, lúc đó không tìm ra được ai, thì ra là từ người mà cậu không bao giờ nghĩ đến, một lão nhân bộ dạng si ngốc ngồi xe lăn.

Chính là lục đục có người đến, họ ngồi ở ghế đối diện khi bảo tiêu của Diêm gia đều đứng phía sau lưng ghế. Chính là Phương Lê nhìn nhóm người không quen biết kia, chỉ có bà Nhạc liền sửng sốt, ánh mắt bà nhìn về phía người phụ nữ khá lớn tuổi cảm thấy có chút quen, nhưng lại không nhớ được là ai. Chỉ là khi ánh mắt căm hận của người phụ nữ kia lườm về phía Nhạc Lâm Hoa thì bà mới hốt hoảng mà nhận ra.

“Lưu Hân Phân…. Là bà ta sao?” Nhạc Lâm Hoa hướng Diêm Mặc Nghiêu tìm xác nhận, chính là hắn nhàn nhạt gật đầu nói:

“Không sai, là bà ta, còn kẻ ngồi xe lăn bên kia chính kà đứa con trai thứ hai của bả, còn đứa nhỏ gầy kia là con út.”

Nhạc Lâm Hoa đột nhiên cười cười, nhìn Lưu Hân Phân mà nói: “Thật là không nghĩ đến, sao chỉ mới mấy năm mà bộ dáng của cô lại như cái nùi giẻ vậy, tôi nhớ cô còn nhỏ hơn tôi mấy tuổi cơ mà?”

Nhạc Lâm Hoa là cố tình nói vậy, kỳ thật bà biết rất rõ khi Diêm Mặc Nghiêu lật đổ ông Diêm mà trở thành gia chủ Diêm gia thì mẹ con Lưu Hân Phân cũng không khác gì con chuột chỉ biết lẩn trốn, Diêm Mặc Nghiêu không muốn bắt họ về nhưng vẫn cố tình thả tiếng cho người đi tìm họ để tạo ra phiền toái, quả thật cuộc sống của họ có thể nói là không một ngày được sống yên, so với Nhạc Lâm Hoa ngày nào cũng chỉ dưỡng nhan rồi dạo phố được người hầu hạ thì cuộc sống của Lưu Hân Phân chính là ở tầng đáy xã hội.

Nhạc Lâm Hoa còn đứng dậy bước đến trước mặt Lưu Hân Phân, hai tay khoanh trước ngực ánh mắt đảo qua đánh giá ba mẹ con họ rồi mỉm cười mà nói:

“Hầy… Nhìn cũng thấy tội tội, cô xem đó bản thân cô có hai đứa con vậy mà không có đứa nào kết hôn, cháu cũng chả có một móng…. Ấy, tôi quên nữa, con cô đâu có khả năng sinh dục!!”

Lưu Hân phân dùng sức cắn răng, ánh mắt tràn đầy hận ý hung hăng trừng Nhạc Lâm Hoa.

Nhạc Lâm Hoa lắc đầu cảm thán nói tiếp: “Tôi vẫn còn nhớ, bộ dáng ôn nhu dịu dàng trước kia của cô, sao mới mấy năm lại như thế này? Cô nói xem sao phải tự hành hạ mình ra nông nỗi như vậy hả? Mấy năm nay Mặc Nghiêu đều sai người đi tìm mẹ con cô về để đoàn tụ cùng lão Diêm đấy, dù gì thì trước đây hai người tình chàng ý thiếp có chết cũng không rời, vậy mà sao mẹ con cô lại trốn không chịu về vậy? Dù gì đây cũng là quê hương của cô, sao phải trốn ở dị quốc tha hương làm gì chứ?”

Nhạc Lâm Hoa vừa nói, vừa bước trở lại sofa, chỉ là tầm mắt của bà lại đảo qua ba mẹ Diêm Khải Tuấn đang cúi đầu đứng một bên mà khó hiểu nhìn Diêm Mặc Nghiêu, hỏi:

“Sao hai người này cũng ở đây vậy?”

“Hai người này có mặt cho đủ người, mẹ đừng để ý đến họ.”

Diêm Mặc Nghiêu nói xong thì đứng dậy bước đến trước mặt ông Diêm, đứng trước mặt ông ánh mắt nhìn xuống mà nói:

“Ông nhìn xem người phụ nữ mà ông yêu nhất cùng mấy đứa con của ông, tôi cũng đã đưa họ trở về đoàn tụ với ông rồi kìa, cần chi phải cực khổ giấu diếm như vậy ? Mấy thứ báo cáo giấy tờ của Diêm Khải Tuấn hiện tại đều nằm ở trong tay của tôi, ông muốn tôi ném tất cả chúng trước mặt ông thì ông mới thôi diễn trò nữa, đúng không?”

Chính là sau câu nói của Diêm Mặc Nghiêu thì ông Diêm ngồi trên xe lăn lại chậm rãi ngẩng đầu, biểu tình không hề si ngốc, ánh mắt cũng rất minh mẫn. Khiến Nhạc Lâm Hoa khiếp sợ đến ngẩn cả người, bà cảm thấy sợ hãi và không thể tin được ông Diêm lại có thể giả vờ là kẻ ngốc mười mấy năm mà bà không hề hay biết.

Nhưng khác với bà Nhạc thì Diêm Mặc Nghiêu vẫn rất bình thường, ánh mắt nhìn ông Diêm cũng đầy lạnh nhạt, môi cũng nở nụ cười lạnh.

“Khổ cho ông giả ngu mười mấy năm như vậy, tôi cũng quá khinh thường ông rồi…. Nhưng nói gì thì tôi cũng có chút bội phục ông. Chỉ tiếc kiếm củi bảy năm thiêu một giờ, kế hoạch an bài chu đáo chặt chẽ nhiều năm như vậy mà cuối cùng cũng thất bại như mười năm trước, cảm giác hiện tại của ông thế nào?”

“Khải Tuấn đâu rồi?” Ông Diêm dùng giọng điệu nghẹn ngào lên tiếng hỏi.

“Tôi cũng muốn đem nó về để gia đình ông đoàn tụ, nhưng nó lại nhất quyết không chịu, còn nhảy sông nữa. Ông nói xem….”

“Diêm Mặc Nghiêu!!” Lưu Hân Phân tê tâm liệt phế la lớn: “Mày là thứ súc sinh, mày chẳng những hại thằng hai nhà tao, giờ mày lại giết cháu nội tao, mày không phải là người. Mày sẽ bị báo ứng!!!”

Bảo tiêu đứng sau lưng mấy người Lưu Hân Phân, vừa thấy hành động của bà ta liền vươn tay giam lấy bả vai bà ta mà ấn xuống ghế, Diêm Mặc Nghiêu mặc Lưu Hân Phân phát rồ, nhàn nhã bước đến trước mặt bà ta.

“Bà nói con trai bà tôi hại chết, rồi cả cháu nội của bà nữa sao? Tôi khi nãy có câu nào nói cháu bà chết ư, nếu bà muốn nó chết đến vậy thì tôi chỉ đành phải giúp bà thôi.”

Diêm Mặc Nghiêu nói xong thì nhếch môi một cái, hứng thú nhìn khuôn mặt trắng bệch của Lưu Hân Phân, bên cạnh giọng nghèn nghẹn của ông Diêm lại vang lên:

“Rốt cuộc con muốn thế nào, mới chịu tha cho Khải Tuấn?”

“Ông có tư cách bàn điều kiện với tôi sao?”

Diêm Mặc Nghiêu châm chọc nói tiếp: “Mọi thứ ông làm mười năm nay đều bị tôi đào ra hết rồi, mấy sản nghiệp mà ông âm thầm kinh doanh tôi cũng chướng mắt, ông lấy cái gì để ra điều kiện đây?”

Ông Diêm nhìn Diêm Mặc Nghiêu lại lần nữa hỏi: “Vậy con muốn thế nào?”

“Tôi lúc trước kết hôn ba lần, thì sau đó ba người phụ nữ đều ngoài ý muốn mất mạng, ông nghĩ xem trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ? Tôi mấy năm nay bỏ không ít công sức mà điều tra nhưng cũng không có kết quả, tôi còn tự nghĩ bản thân mình đúng là có cái mệnh sát thê…. Nhưng nào ngờ, khoảng thời gian gần đây tôi điều tra được vài thứ khá thú vị, nhưng vẫn chưa thể gọi là chứng cứ được… Hiện tại tôi chỉ muốn hỏi ông, ông vẫn không chịu nhận đúng hay không?”

Diêm Mặc Nghiêu nói gần cuối thì giọng càng nặng khiến ông Diêm từng trải cũng một phen sợ hãi. Vội vàng phủ nhận, ông hiện tại hơn sáu mươi nếu nhận tội thì quãng đời sau của ông phải ở trong sống sắt tù giam rồi.

“Được rồi, nếu ông không nhận cũng không sao, tôi tin chắc bản thân cũng có thể đào ra nhiều chứng cứ hơn. Nhưng trước đó tôi phải nói cho ông biết một điều…. Chứng cứ về việc uy hiếp Ngụy Thạc Ninh gây hại cho Phương Lê, rồi phạm tội kinh tế, trốn thuế buôn lậu, uy hiếp, lập tín dụng đen… cũng đủ để cho thằng cháu nội của ông sờ bức tường nhà giam đến hết đời nhỉ?”

Ông Diêm nghe Diêm Mặc Nghiêu nói thì cả người đều run sợ, nhưng vẫn cố duy trì vẻ trấn định của mình, nhưng bàn tay lại nắm chặt tay cầm xe lăn.

“Dù gì chúng ta cũng là cha con, con mấy năm nay đưa ta vào viện điều dưỡng, để người trông coi không khác gì phạm nhân, bây giờ còn muốn ta ngồi trong nhà lao mới chịu hay sao?”

“Trước nay tôi đối với ông chưa đủ nhân từ hay sao?” Diêm Mặc Nghiêu dừng lại, ánh mắt nhìn ông Diêm như muốn xuyên vào linh hồn khiến ông ta bất giác run rẩy, hắn nói tiếp: “Lúc Lưu Hân Phân bày mưu hại chết tôi, ông lại dung túng bao che cho bà ấy, ông lúc đó có nghĩ đến tình cha con hay không? Ông đem sản nghiệp Diêm gia cho đứa con ngoài giá thú thừa kế, có từng nghĩ đến tôi cũng là con của ông không…???” Diêm Mặc Nghiêu hừ một tiếng vô cùng không miệt nhìn ông Diêm.

“Hơn nữa ông làm mọi cách để đưa đứa cháu nội của ông là Diêm Khải Tuấn vào Diêm gia để làm con nuôi của tôi, ông âm mưu muốn gã thừa kế sản nghiệp của tôi, giờ lại nói tình nghĩa cha con sao?”

– Còn tiếp –

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *