Posted in Hào Môn Tiểu Cha Kế (Hoàn)

Hào Môn Tiểu Cha Kế – Chương 81

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Thịt Kho Cải Chua

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Nhạc Lâm Hoa cùng ông Diêm kết hôn thì hai năm sau đã có bầu, nhưng đứa nhỏ lại không giữ được. Mấy năm sau mới có Diêm Mặc Nghiêu, nhưng đứa con lớn của Lưu Hân Phân cùng ông Diêm lại lớn hơn Diêm Mặc Nghiêu mấy tuổi. Diêm Khải Tuấn chính là con ruột của đứa con lớn đã mất của Lưu Hân Phân và ông Diêm, vì thân phận mẹ ruột Diêm Khải Tuấn không trong sáng nên ông Diêm luôn giấu đi sự tồn tại của Diêm Khải Tuấn, sau đó âm thầm tìm một nhà bên chi nhánh Diêm gia để nuôi Diêm Khải Tuấn.

Vốn dĩ nếu đứa con trai lớn ngoài giá thú kia của ông Diêm kết hôn cùng một nữ nhân gia cảnh tốt thì Diêm Khải Tuấn cũng sẽ không bị giấu thân phận là người Diêm gia, nhưng đứa con trai lớn kia của ông Diêm muốn hãm hại Diêm Mặc Nghiêu nhưng lại mất mạng trên chính cái bẫy mà gã tự đặt ra.

Cái chết của gã khiến ông Diêm chịu cú shock lớn, tinh thần bị đả kích trạng thái không ổn một thời gian, nhưng sau đó cũng dần phục hồi. Chỉ là ông ta lại đem Diêm Mặc Nghiêu là kẻ thủ ác, lên kế hoạch mà đem Diêm Khải Tuấn đến Diêm gia làm con nuôi của Diêm Mặc Nghiêu, sau đó còn bày mưu để làm một hồi tai nạn ngoài ý muốn lấy mạng Diêm Mặc Nghiêu để cháu nội ông ta có thể thừa kế Diêm gia.

Nhưng hiện tại, mọi kế hoạch mà ông bày mưu ấp ủ lại bị Diêm Mặc Nghiêu vạch trần từng cái, giống như mười năm trước không có sự báo trước một kích khiến ông Diêm không kịp trở tay, dù muốn phản kháng cũng không có cơ hội nữa rồi.

Còn Diêm Mặc Nghiêu thì muốn ông Diêm phải gánh vác hết mọi hành vi mà ông ta đã phạm phải, nhưng không thể tìm được nhiều chứng cớ mới lấy Diêm Khải Tuấn ra để uy hiếp ông Diêm.

Ông Diêm ngồi bần thần trên xe lăn, nghĩ đến mười năm qua bản thân ông đã ẩn nhẫn như vậy để mưu tính, an bài mọi thứ đều thật chặt chẽ cùng cẩn thận, vốn nghĩ rằng mười năm ẩn nhẫn sẽ thành công nhưng đến cùng vẫn bại dưới tay đứa con mà ông ta không coi trọng. Bản thân ông Diêm cảm thấy tuyệt vọng vô cùng….

“Ta hiện tại chỉ muốn biết một điều chính là Khải Tuấn còn sống hay không?”

“Vậy xem ra ông cùng nó đã mất liên lạc nhỉ. Nếu vậy tôi cũng yên tâm để bắt tay làm chuyện tiếp theo rồi, nhưng tôi chỉ có thể nói ông biết nó còn sống hay không thì phải xem ông Diêm ông chọn thế nào thôi?”

Ông Diêm còn chưa nói thì Lưu Hân Phân đột nhiên quỳ trên mặt đất, dập đầu liên tục vừa khóc vừa van xin:

“Cầu xin cậu buông tha cho Khải Tuấn, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của chúng tôi, chỉ cần cậu buông tha cho Khải Tuấn, chúng tôi nguyện ý gánh vác hết thảy, cầu xin cậu cho Khải Tuấn một con đường sống!!! Tôi cầu xin cậu.”

“Có phải ta có nhận tội hay không thì con cũng sẽ không bỏ qua cho Khải Tuấn?” Ông Diêm nhìn Diêm Mặc Nghiêu, mấy năm nay ông đã sớm nhìn ra tính cách của hắn thế nào. Ông biết Diêm Mặc Nghiêu khi bắt thóp được kẻ nào thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bất luận kẻ nào đã dính vào.

“Haha… Xem ra đầu óc ông vẫn minh mẫn lắm, ông nói không sai, dù ông có nhận tội hay không thì Diêm Khải Tuấn cũng phải chịu trách nhiệm cho những gì mà nó đã gây ra, nhưng quyết định của ông vẫn có thể ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng của nó đó.”

Diêm Mặc Nghiêu lạnh lùng nói xong thì xoay người bước đến sofa ngồi xuống, tay vươn ra ôm vai Phương Lê, ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve đầu vai của cậu.

“Vô luận như thế nào, con cũng không chịu buông tha chúng ta phải không?” Ông Diêm biết đã vô lực xoay chuyển trời đất, dù giờ ông có nói cái gì thì Diêm Mặc Nghiêu cũng không mềm lòng, nhưng ông Diêm vẫn muốn kéo chút hi vọng cuối cùng mà đánh ra bài tình cảm.

“Mặc kệ con có tin hay không, nhưng kỳ thực mấy năm nay ta phi thường hối hận vì năm đó đã không đối xử tốt với mẹ con hai người, nội tâm ta mười mấy năm nay đều luôn tự trách. Bây giờ ta không còn lời nào để nói, con không buôn tha ta cũng không oán trách, nhưng ta chỉ cầu xin con một điều chính là hãy tha cho Khải Tuấn, hãy cho nó còn đường sống, kiếp sau ta nguyện làm trâu làm bò trả nợ cho con.”

Phương Lê nghe mà nhịn không được trợn trắng mắt, mô phật à đời này trả chưa hết còn muốn kì kèo đến đời sau nữa ư???? Cậu cảm thấy tuổi tác của ông Diêm tỷ lệ thuận với độ dày da mặt của ông ta nha. Những kế hoạch ông ta ủ ra hoàn toàn dồn Diêm Mặc Nghiêu vào tử lộ, vậy mà giờ lại muốn ông chồng già của cậu mềm lòng thả cho con đường sống, má nó thiệt chứ đúng là đồ không biết xấu hổ mà….

Diêm Mặc Nghiêu nghe ông Diêm nói thì ‘ha’ một tiếng cười khinh, cả người vẫn nhàn nhã dựa vào sofa mà ôm Phương Lê, hỏi ngược lại ông Diêm:

“Vậy nếu tình huống hôm này đảo ngược, đổi thành tôi là người thua, vậy ông cùng bọn họ có cho tôi con đường sống hay không?”

Câu hỏi của hắn làm ông Diêm cứng hộng, vài lần há miệng nhưng không biết phải nói thế nào. Cả người đều ngồi sụp xuống tâm như tro tàn, chỉ thấy lồng ngực ông phập phồng mới biết là còn sống chứ nhìn không khác gì kẻ đã chết.

Diêm Mặc Nghiêu cũng không muốn nói nhiều, ra hiệu cho bảo tiêu bên cạnh đem bọn họ cút đi. Chính là Lưu Hân Phân lại như nổi điên một bên giãy giụa, chửi rủa.

“Diêm Mặc Nghiêu!!! Mày nếu dám làm hại Khải Tuấn, tao nguyền rủa mày đoạn tử tuyệt tôn….”

Nhạc Lâm Hoa từ đầu còn nói được vài câu nhưng sau chính là khiếp sợ mà ngồi nghe, càng nghe sắc mặt bà càng trầm lại. Đến bây giờ nghe Lưu Hân Phân nguyền rủa Diêm Mặc Nghiêu thì không nhịn nổi mà đứng phắt dậy, lao ngay qua mà vung tay tát Lưu Hân Phân một cái.

“Tao hiện tại có cháu trai, con trai tao sẽ không đoạn tử tuyệt tôn nhưng còn mày mới chính là người sẽ đoạn tử tuyệt tôn. Đây chính là báo ứng những gì các người đã gây ra. Tao cũng nói cho mày biết, những gì mày rủa con tao, tao sẽ cho Diêm Khải Tuấn nếm trải hết, cho nó biết thế nào là sống không bằng chết. Cả mày cùng những đứa con của mày cũng vậy, dù có chết cũng không được bình yên.”

Lưu Hân Phân nguyền rủa Diêm Mặc Nghiêu sẽ đoạn tử tuyệt tôn, tương đương với việc chọc trúng kiêng kị của Nhạc Lâm Hoa.

“A!!! A!!!” Lưu Hân Phân bị ăn một tát đến rách cả miệng, tay thì bị bảo tiêu dùng sức bẻ quặp ra sau lưng, nghe những lời Nhạc Lâm Hoa nói mà như phát điên la làng, gào rú.

Sau khi Ông Diêm cùng Lưu Hân Phân và hai đứa con của họ bị bảo tiêu lôi đi thì trong phòng khách chỉ còn lại hai vợ chồng Diêm Tùng Thanh, Phương Lê liếc mắt nhìn họ một cái sau đó xoáy sang nhìn Vưu Nhiên. Ngày hôm qua, cậu đã nói chân tướng cho Vưu Nhiên nghe, lúc ấy quả thật Vưu Nhiên vô cùng khổ sở không tiếp thu nổi sự thật. Nhưng hôm nay nhìn lại đã khá hơn ngày hôm qua rất nhiều, từ đầu đến cuối vẫn đứng một bên với nhóm trợ lý. Không hề có biểu hiện muốn nhận thân, Vưu Nhiên chỉ muốn nhìn xem hai người từng sinh y ra rồi vứt bỏ y bộ dáng thế nào mà thôi.

Còn Nhạc Lâm Hoa nhìn bọn họ bị kéo đi hết thì cả người như vô lực, ngồi phịch xuống sofa, bà không chỉ phẫn nộ mà còn thấy tức giận vì bị lừa gạt, trong đầu đều là một mảng hỗn loạn khó chịu.

Diêm Mặc Nghiêu ngồi bên này nhìn bà được người giúp việc xoa lưng thuận khí thì hạ nhẹ giọng lên tiếng.

“Khi nãy mẹ có hỏi con là đưa hai vợ chồng Diêm Tùng Thanh đến đây làm chi, con cũng nói nguyên nhân cho mẹ biết. Chỉ là hi vọng mẹ nghe xong thì cũng đừng quá tức giận mà tổn hại sức khoẻ.”

Nhạc Lâm Hoa ấn lồng ngực chính mình mà dùng sức hô hấp, sắc mặt tái nhợt khó coi, nhưng vẫn nói: “Con nói đi, ta nghe.”

Diêm Mặc Nghiêu nhìn như muốn để Nhạc Lâm Hoa rút ra một bài học, nhưng nhìn bà như vậy thì hắn liền mềm lòng. Dù hắn có lạnh lùng tàn nhẫn với ai thì cũng không thể tàn nhẫn với chính mẹ của mình được. Nhưng sai là sai, dù có mềm lòng hắn cũng phải nói cho bà biết chân tướng sự việc, để cho bà biết bà sai ở đâu, phải chịu giáo huấn thì sau này mới không tái phạm cùng loại sai lầm được.

“Sự thật chính là Diêm Khải Tuấn không phải con ruột của hai vợ chồng họ, mà là con ruột của Diêm Vân Đông với một người phụ nữ làng chơi. Mà hai vợ chồng Diêm Tùng Thanh vì tham mê phú quý mà đem chính con ruột vứt bỏ, đem Diêm Khải Tuấn đưa về nuôi dưỡng. Năm đó mẹ đi xem bói cũng là trong âm mưu của bọn họ…”

Ông Diêm vì để Diêm Khải Tuấn trở thành con nuôi Diêm Mặc Nghiêu, có thể nói là ông đã hao tổn tâm huyết từng bước sắp xếp kế hoạch. Đầu tiên là để Diêm Khải Tuấn thay thế thân phận Vưu Nhiên, sau đó đem Vưu Nhiên cho nhà khác nuôi dưỡng. Hai vợ chồng Diêm Tùng Thanh nhiều năm trước ở nơi khác buôn bán, Vưu Nhiên khi sinh ra là đứa nhỏ bệnh tật ốm yếu, có thể nói là lớn lên trong bệnh viện. Hai vợ chồng Diêm Tùng Thanh luôn bận rộn nên để bảo mẫu chăm sóc Vưu Nhiên.

Khi còn nhỏ có một lần Vưu Nhiên bị sốt cao nghiêm trọng, thiếu chút nữa sốt đến ngu ngốc, tuổi cũng còn nhỏ và luôn được bảo mẫu chăm sóc nên cũng không có ấn tượng gì với cha mẹ ruột, cũng không biết chính mình bị cha mẹ ruột đổi đi. Phương Lê sau khi biết mọi việc từ Diêm Mặc Nghiêu thì nói cho Vưu Nhiên biết vì cậu nghĩ Vưu Nhiên có quyền được biết về chính thân phận của mình.

Nghe xong mọi chuyện cuối cùng Vưu Nhiên cũng hiểu được tại sao hồi còn nhỏ, cha mẹ không quan tâm đến y, chỉ duy nhất có bà nội thương y chăm sóc cho y đến lớn. Chỉ là khi bà nội qua đời thì không còn ai quan tâm đến y nữa. Y cuối cùng cũng biết tại vì sao khi muốn ghi danh vào học biên Thánh Đức, hai người mà y gọi là “cha, mẹ” kia lại cực lực ngăn cản. Kỳ thật là họ ngăn không để y đến thành phố này.

Mà hai vợ chồng Diêm Tùng Thanh sau khi cầm tiền mà bán Vưu Nhiên đi thì cũng không quan tâm gì nữa, một phần họ không muốn Diêm Mặc Nghiêu điều tra ra manh mối, một phần là họ cũng chả muốn có một đứa con bị ngốc.

Nhưng ngược lại thì Diêm Khải Tuấn sau khi biết Vưu Nhiên đến thành phố này liền vài lần âm thầm điều tra rồi tìm người đến quấy rối, ý đồ muốn Vưu Nhiên không được ở thành phố này nữa. Gã còn muốn dùng thủ đoạn tàn ác hơn, chính là không ngờ tới Vưu Nhiên lại trở thành trợ lý của Phương Lê, sau đó còn đến Diêm gia ở, dù gã có muốn làm gì cũng không dám ra tay.

– Còn tiếp –

Các bạn ngạc nhiên lắm phải không nào ^_^

Mục lục

Truyện được dịch bởi bạn Thịt Kho Cải Chua. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *