Posted in Hoắc Tiên Sinh Hắn Không Tìm Thế Thân

Hoắc Tiên Sinh Hắn Không Tìm Thế Thân – Chương 4

5/5 - (2 bình chọn)

Chương 4: Cậu sẽ không tức giận, không ai dạy cậu tức giận.

Edit: Cỏ

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

Không khí phát ra tiếng “bùm” rất nhỏ, trong hư không rơi ra một thanh niên tóc đen, đầu chấm đất ngã trên mặt đất. Cậu cuộn tròn như một con tôm nhỏ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trán không ngừng toát mồ hôi lạnh, cắn môi, ôm chặt tim sau từng trận co thắt dữ dội.

Rời khỏi Hoắc gia càng xa, đầu cậu càng đau đớn kịch liệt, giống như hồn phách bị hung hăng xé rách, không đươc trọn vẹn không được đầy đủ, không ngừng vào sọ não thúc giục cậu mau trở về. Trong lồng ngực giống như có cái gì buộc phải nhảy ra, như có con dơi hút hết máu để kéo căng trái tim mỏng manh, dùng cái mỏ sắt nhọn làm hành động kinh hãi mà đục thủng một cái lỗ. Kì Thủy rơi vào trong nữa vành đai xanh, không ai phát hiện ra cậu, cậu vẫn lạnh rung cuộn tròn trong ba tiếng, rốt cuộc đã cố gắng vượt qua thời gian này, lảo đảo mà đứng lên khỏi vòng đai, dáng vẻ mái tóc ướt đẫm cùng sắc mặt tái nhợt làm tài xế hoảng sợ, thiếu chút nữa gây ra tai nạn xe.

Kì Thủy nhìn gã xin lỗi mà gật gật đầu, kéo thân thể mệt mỏi của mình rời đi.

Cậu không có nơi nào để đi, nghĩ đi nghĩ lại, quết định về ngôi trường mà Lưu Tấn đã sắp xếp cho cậu trước đó.

Cậu vội vàng muốn biết một loạt bí ẩn xuất hiện trên người mình.

Vì cái gì cậu biết được Hoắc Đàm Tố, vì sao Hoắc Đàm Tố khẳng định cậu không phải Kì Thủy, tại sao vừa rời khỏi Hoắc Đàm Tố ngực sẽ đau……

Trong căn tin tiếng người ồn ào, TV trao trên cao khó khăn mà truyền tin tức. Kì Thùy chẳng qua ngại sự nhiệt tình, bị bạn học lôi kéo cùng nhau ăn cơm, cậu thật ra chẳng cần ăn cơm, ăn cũng không hấp thu được. Cậu là thể nước tinh khiết, chỉ hấp thu nước, nếu có một ít đồ ăn, chất béo không liên quan, ăn vào còn bị trướng bụng. Kì Thủy không có ăn uống gì, chán ngán món thịt kho tàu đầy mỡ dưới miệng.

Trong tin tức nhắc tới có dầu thải, cùng cậu ăn cơm là bạn học mang đầu tóc màu vàng, bắt đầu không tự chủ được lo lắng cho cậu ăn phải dầu thải.

Kì Thủy thấy anh thật sự lo lắng, chịu đựng ghê tởm ăn một miếng, còn thật sự nói cho anh:

“Không phải.”

“Cậu có thể ăn được cái này hả?”

“Ừ.”

Tiếp theo chen vào là một tin tức nóng hổi, một con thuyền quốc tế lớn vận chuyển dầu ở vịnh nào đó xảy ra ngoài ý muốn, dầu mỏ tràn ra, ô nhiễm khắp khu vực biển.

Khi khả năng thanh lọc của biển cả gần như mất đi, ai cũng không thể giống như trước đây dễ dàng thấy được sự kiện dầu mỏ, quả thực là một thảm họa sinh thái lớn.

Căn tin trong chớp mắt im lặng, tất cả mọi người là thanh niên tân tiến, học thức và tầm nhìn cũng đủ để bọn họ liên tưởng tới hậu quả đầu tiên. Tóc vàng trầm mặt một giây, gặp lên một miếng cá ngừ cali: “Ăn đi, không chừng ngày nào đó lại không kịp ăn đâu.”

Kì Thủy nhìn chằm chằm tin tức, cảm giác ghê tởm càng nặng. Đang lúc một vùng nước lớn bị ô nhiễm, cậu là chủ thần của nước, có thể lập tức cảm nhận được, thậm chí là có cùng cảm giác chịu đựng.

“Tôi có việc đi trước, cậu từ từ ăn. Buổi chiều giúp tôi xin phép giáo sư một tiếng.”

Mảng lớn vùng biển bị vấn đục không chịu nổi, nước biển đen sẫm tuôn chảy theo thủy triều lên xuống, giội lên bờ, đem bờ cát nhuộm lên một tầng màu đen dày đặc. Có vài nơi dấy lên màu đỏ tươi của lửa lớn, ngọn lửa chói mắt, vô tận thiêu đốt không ngừng. Kích thích mùi vị cay nồng bao trùm cả trời đất, tất cả sinh linh đều trốn không thoát kiếp nạn này.

Một con hải điều từ mặt nước bay ra, ánh sáng mềm mại của cánh chim bị dầu mỏ nén tới nặng nề, phịch hai bước ngã lên bờ cát, như là mới đi từ trong núi đen lao ra hấp hối. Râu tôm bị dầu mỏ giằng co thành một nhúm, như một nhúm bùn nhão đen trên bãi biển.

Kì Thủy mặc áo sơ mi trắng, quần dài đơn giản, giày vải màu nâu nhạt không nhiễm một vết bẩn, tựa như một thiên sứ sai lầm đi vào đầm lầy hắc ám.

Cậu không phải thiên sứ, bản thân cậu chính là thần!

Cúi người xuống, duỗi ngón trỏ trắng đến trong suốt từ từ chạm vào râu tôm hùm, vết đen trên vỏ lưng màu đỏ đang dần mất đi có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ chốc lát sau, tôm càng uy mãnh vẫy đôi càng của nó, giống bị bắt phục tùng đại ca mà đi theo sau gót giày Kì Thủy.

Đến khi xa xa dựng lên lều trại đèn đuốc sáng trưng, các nhà sinh thái học cùng học gia hải dương ngồi vây quanh thành một vòng, sôi nổi thảo luận phương án cứu chữa. Ai cũng không chú ý tới, cách bọn họ ngoài mấy trăm thước, một con hải âu trắng vỗ cánh bay lên, bay vài vòng dừng lại trên vai một thanh niên.

Kì Thủy nhẹ ngàng vỗ về hải âu trắng phía sau lưng, khoé miệng gợi lên một độ cong cực nhạt: “Đi thôi.” Đảo mắt nhìn phía mắt biển, ý cười này vừa phai nhạt dần, trong mắt dày đặc không giấu được sự lo lắng. Quá ô nhiễm, lấy thần lực hiện tại của cậu, có chút cố hết sức, đây không phải chuyện quan trọng nhất, nhưng hôm nay cậu tiêu hao quá nhiều sức lực, tiếp đó có thể sẽ phải ngủ say vài ngày.

Hy vọng trong mấy ngày này không xảy ra chuyện gì tồi tệ hơn nữa.

Kì Thủy cười khổ một chút, nếu Hoắc Đàm Tố ở đây, cậu sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Nhưng mà hiện tại…….. Cậu còn mặt mũi gì mà trở về cầu xin hắn đây?

Cứ việc tùy ý để lượng lớn dầu mỏ trôi nổi, đối với Hoắc Đàm Tố cũng không phải chuyện dễ chịu, nhưng Kì Thủy hiểu thái độ của hắn, tình nguyện chịu đựng sự đau khổ của việc sinh mệnh xói mòn, cũng không nguyện cùng cậu hợp tác.

Cậu nhắm mắt lại, đem toàn bộ tâm trí đặt vào vùng biển trời rộng này.

Ở nơi sâu nhất dưới đáy biển, lẳng lặng phá vỡ một khe nhỏ, màu đen của dầu mỏ này giằng co theo sự dẫn dắt chảy vào khe, tốc độ cứ nhanh thậm chí đáy biển hình thành lốc xoáy màu đen làm cho người ta sợ hãi. Ngược lại, lốc xoáy ở ngoài của thể nước càng ngày càng trong suốt, giống như tạo ra dáng vẻ của bọn chúng ban đầu. Tất cả dầu mỏ tràn ra một lần nữa chìm xuống biển, có lẽ, trải qua một tháng, sẽ có nước tuyên bố, ở nơi nào đó thì được lượng dự trữ tài nguyên phong phú.

Khi mặt trời mọc, ánh sáng nhu hòa chiếu về phía thế giới, nhóm nhà khoa học kinh ngạc phát hiện, vịnh trước mắt bọn họ, lay đồng từng làn sóng xanh ngàn dăm, gió biển mang đến sự mát rượi đã mất từ lâu.

Kì Thủy tựa vào mặt sau của một khối đá ngầm lớn, mi tâm nhíu lại, giống như tiểu nhân ngư mắc cạn, cái miệng nhỏ hô hấp.

Động vật, thực vật và vi sinh vật trong đại dương bị nhiễm độc ở mức độ khác nhau, Kì Thủy không chỉ cần phải tinh lọc thể nước, còn giúp bọn chúng khôi phục lại trạng thái bình thường. Nếu không một lúc sau, lượng lớn sinh vật sẽ tử vong, sinh thái sụp đổ, như biến thành cục diện đáng buồn.

Kí ức lần lượt kéo đến giống như chiếc lồng đèn quay thay nhau hiện lên, Kì Thủy thấy rất nhiều hình ảnh mới.

Bọn họ ở nơi đại dương xanh thẳm hôn môi trên không, Hoắc Đàm Tố xoa đầu cậu khen ngợi cậu làm tốt lắm. Bọn họ ở trong khe núi tản bộ, cậu chẳng qua là giúp khỉ núi băng bó chân, Hoắc Đàm Tố liền ôm lấy cậu, hỏi cậu có vất vả không, nhất định phải trả lời hắn vất vả sau đó lấy cớ đó để được hắn cõng trên lưng.

Kì Thủy lau khô nước mắt, sẽ không có ai lại hỏi cậu có mệt hay hông.

Mặc dù cậu hiện tại mệt đến không thể đứng dậy, cậu vẫn run rẩy dựa vào tảng đá thô ráp đứng lên. Mặt trời lớn, tựa như muốn đem hơi nước trong cơ thể cậu bốc hơi.

“Kì tích đại dương” một khi đưa tin, phóng viên học giả du khách chen chúc mà đến, Kì Thủy bước ra từ tản đá ngầm sau lưng, đối diện với đoàn người.

“A!” Khuôn mặt xa lạ chưa gặp của cô gái nhỏ sợ hãi kêu ra tiếng. Ngón tay non nớt chỉ vào Kì Thủy, một tiếng “quỷ” ngậm trong cổ hong kêu không được nuốt không đi.

Rõ ràng ban ngày làm gì có quỷ.

Chỉ là người trước mặt này, sắc mặt tái nhợt đến trong suốt, ngay cả màu sắc con ngươi cũng trở nên nhợt nhạt, tối đến đáng sợ, má phải cậu bị bỏng, lưu lại trên da thịt một lỗ thủng cháy đen, bất ngờ không kịp đề phòng mà nhìn tới, tựa như bóng ma bị cháy nắng.

Kì Thủy phản ứng lại ngay lập tức, tối qua mặt biển càng ngày càng nhiều dầu mỏ tự cháy, cậu khống chế thì bị dầu mỏ làm bị thương, bởi vì quá mệt mỏi nên không chú ý. Cậu che mặt cúi đầu đi qua trước mặt những người này.

Đây là lần đầu tiên cậu làm nhiệm vụ kể từ sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Không biết như thế nào, Kì Thủy chắc chắn. Thật ra hoàn toàn có thể tránh đi.

Nhưng lúc cậu nghĩ đến, than tố tự do ở trong không khí càng tăng lên, Hoắc Đàm Tố lại càng yếu ớt, mà Hoắc Đàm Tố cự tuyệt kết hợp cùng cậu, sự hồi phục còn xa, Kì Thủy lại không thế kìm nén mà sốt ruột.

Đây là ngoài ý muốn.

Sau năm phút đồng hồ Kì Thủy rời đi, một chiếc xe màu đen có rèm che chậm rãi dừng lại ở vòng xoay quốc lộ.

Cửa sổ hạ xuống, lộ ra một góc rõ ràng của sườn mặt.

Hoắc Đàm Tố nhìn mặt biển khôi phục lại vẻ tươi đẹp, hiếm khi phát ngốc.

Trước kia Tiểu Kì cũng vậy, gặp chuyện không may một khắc cũng chờ không được, kéo hắn đến đây xử lý. Hôm nay hắn lại đến, bằng thần lực mỏng manh của “Kì Thủy”, hắn thật sự đã cố hết sức. Loại sự tình này vốn không phải chức trách của hắn.

Phần lớn nguyên tố chính thống ở ngoài, bọn họ cả đời phần lớn là trầm măc mà vô tình. Tương đối công bằng, trên trời cũng sẽ không ban cho bọn họ quá nhiều thần lực.

Hoắc Đàm Tố nhéo nhéo mi tâm, chủ thần của nước đều là như vậy sao.

Trong mắt hắn chỉ nhìn đến Tiểu Kì, Tiểu Kì trong mắt có hàng vạn hàng nghìn thế giới, vì thế Hoắc Đàm Tố cũng thấy được thế giới này……

Kì Thủy ngồi trên tảng đá cao cao, hai chấn đung đưa, môt chiếc xe từ dưới chân cậu lướt qua.

Linh hồn ở sâu bên trong truyền đến dao động nói với cậu, đó là Hoắc Đàm Tố.

Bản năng kêu gào đuổi theo, lý trí kéo lại bước chân của cậu lại. Trên mặt cậu còn bị bỏng một mảng vết sẹo lớn, xấu xí đáng sợ.

Kì Thủy chưa bao giờ tự ti, cậu từ lúc khai thiên lập địa tới nay, là thần tối cao, hai từ đó chưa bao giờ có trong quy tắc của cậu.

Cậu đã đem chuyện tình cảm kìm nén quá nhiều, kiêu ngạo sẽ không cho phép cậu thốt ra bất kì lời cầu xin nào.

Mấy ngày nay, cậu đem tất cả liên kết với nhau, càng nghĩ thì chỉ có thể nghĩ ra được có thể ở một thời điểm nào đó mà cậu không biết, cậu đã thay đổi một cơ thể mới.

Hoắc Đàm Tố nhận ra thể xác phụ không phải Kì Thủy, nhưng lại nhận thức không ra linh hồn bên trong.

Có chút mỉa mai.

Rõ ràng bọn họ là từ vĩnh hằng cùng nhau sóng vai đi tới.

Kì Thủy kéo kéo khóe miệng, muốn cười cũng cười không nổi. Nghĩ muốn tức giận……. Cậu sẽ không tức giận, không ai dạy cậu tức giận.

Kì Thủy nghĩ, lại có lẽ, Hoắc Đàm Tố chỉ là thích lớp da bọc ban đầu của cậu, vậy thì mắc gì cậu phải đem khuôn mặt xấu xí này đi quấy rầy hắn?

Tác giả nói suy nghĩ của bản thân:

Hoắc Đàm Tố phủ nhận ba lần: Anh không phải, anh không có, em đừng có bị lừa!

– Còn tiếp –

Mục lục

Tất cả truyện ở nơi này đều được dịch bởi Team Đề Cử Đam Mỹ Hay. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *