Posted in Hoắc Tiên Sinh Hắn Không Tìm Thế Thân

Hoắc Tiên Sinh Hắn Không Tìm Thế Thân – Chương 5

5/5 - (1 bình chọn)

Edit: Cỏ

Beta: Phượng Chiếu Ngọc

Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay

“Bằng, bằng bằng.”

Kì Thủy một tay chống dưới đất một tay giương về phía trước, dáng vẻ hết mực hèn mọn.

“Khụ khụ…..” Miệng Kì Thủy đầy bọt máu, chỉ nói hai chữ liền khụ lên dữ dội, như muốn đem lục phũ ngũ tạng lôi ra, âm thanh cuối cũng phát không ra được.

Kì Thủy ngã trên mặt đất, chậm rãi nhắm mắt lại.

A Tố, anh vì cái gì không thể nghe em nói hết….. Em thật sự, chống đỡ không được nữa rồi…….

………Em chỉ là muốn lấy lại hồn phách thuộc về em mà thôi.

Lần trước Kì Thủy một mình xử lý sự kiện của việc dầu mỏ xuất hiện, thần lực cạn kiệt, đã là nỏ mạnh hết đà, hôm nay lấy lại kí ức, thần hồn đã bị bóp chấn động thật lớn, lại ép mưa rơi, nơ-tron trong cơ thể từ trong ra ngoài càng lúc càng dữ dội, không ngừng công kích kết cấu hạt nhân của cậu, trái tim có khuynh hướng nổ tung hỗn loạn.

Trong tầm mắt cuối cùng là một mảng mảu đỏ chói mắt.

Là máu cậu phun ra.

Theo lý thuyết, cậu là thể nước ngưng tụ, nếu không phải cố ý ngụy trang, Kì Thủy không có khả năng phun ra loại máu như con người.

Mảng sắc màu đỏ kia tràn ngập võng mạc, Hoắc Đàm Tố mang theo hồn phách của cậu rời đi càng xa, trước lúc rơi vào u tối Kì Thủy nghĩ: Thì ra vào lúc đau khổ, tim thật sự đổ máu.

Hoắc Đàm Tố vừa lên xe liền nhắm mắt lại, năm ngón tay nắm lấy tay vịn hiện lên gân xanh, trên trán xuất hiện đường cung dữ tợn.

Hắn sợ bản thân mình liếc mắt một cái, liền nhịn không được mà quay lại tìm cậu.

Hắn sợ bản thân mình vô ý một lần, liền phản bội vợ.

Người kia cùng cậu giống nhau như vậy, trái tim truyền tới cảm giác đau đớn và áp lực chân thật như vậy, hắn một lần lại một lần càng thêm không thể so sánh được sự khác biệt giữa hai người.

Hoắc Đàm Tố lần nữa cảnh cáo chính mình, đó chỉ là kẻ thích dùng thủ đoạn để giả mạo, hắn bây giờ có nhiều việc quan trọng hơn cần làm.

“Hoắc tổng, vị tiên sinh kia…..” Tài xế từ sau tấm kính chắn nhìn thấy Kì Thủy ngã trên mặt đất bất tỉnh nhân sự, có tâm nhắc nhở, nhưng ngại uy nghiêm của Hoắc Đàm Tố, chỉ ấp úng.

“Lái xe.”

“Rõ.” Tài xế lập tức giật mình, có thể làm cho Hoắc Đàm Tố hai lần ra một loại chỉ thị, gã nếu lại lắm miệng nói thêm một cậu, có thể lập tức sẽ bị chôn vùi phần việc lương cao này.

Hoắc Đàm Tố buồn bực mà day day mi tâm, hắn nhận được tin tức, nơi mà Tiểu Kì mất tích lần trước, xuất hiện một người giống Tiểu Kì đến chín phần.

Mặc dù quá khứ hắn đã vô số lần mắc vào mưu kế, hắn vẫn nhiều lần tốn công để nhận lấy sự thật tàn nhẫn cuối cùng như cũ.

Đây là sự trừng phạt của hắn đối với bản thân, trừng phạt việc không bảo vệ được Kì Thủy.

Nhưng lần này lại không giống vậy.

Hoắc Đàm Tố giật mình, trực giác rằng lần này là thật.

Hắn chưa bao giờ chịu đựng sự sợ hãi lo lắng như vậy, càng tới gần mục tiêu, càng khó nén được sợ sệt, nếu không phải gần đây lớp vỏ trái đất thường xuyên hoạt động tiêu hao thần lực của hắn, hắn ra sao cũng sẽ không chọn loại phương tiện giao thông chậm muốn chết của nhân loại này.

Hắn hy vọng có thể tức khắc bay tới hoang mạc, gặp lại vợ của hắn xa cách mười năm.

Hoắc Đàm Tố tỉnh táo lại, thông báo cho trang sức Hoắc thị đem toàn bộ kim cương tồn kho kiểm kê, vận chuyển đến địa điểm tập hợp đã chỉ định.

Nửa giờ sau, trước mắt Hoắc Đàm Tố là những hộp kim cương chưa được mài, là nguyên cacbon tinh khiết nhất trên trái đất.

Giây tiếp theo, Hoắc Đàm Tố nâng tay lên, kim cương hóa thành những chùm ánh sáng trắng, trong chớp mắt bay đến trong thân thế Hoắc Đàm Tố, hào quang giằng co một trận, trở lại yên bình.

Hoắc Đàm Tố cầm quyền, trên mặt hiện lên một mảng kiên định, biến mất ở tại chỗ.

*****

Đất hoang mạc.

Một thanh niên có khuôn mặt giống với Kì Thủy bị trói trên sa mạc, ngẫu nhiên phất ra tiếng rên thống khổ, ưm. Người đàn ông đa chủng tộc cao lớn khoanh tay đứng ở bên phải cậu, thấy Hoắc Đàm Tố xuất hiện, khóe miệng gợi lên sự tươi cười đắc ý. “Đến rồi?”

Hoắc Đàm Tố thấy rõ người nằm trên mặt đất, trong mắt vụt nhanh qua một chút hoảng hốt.

Người đàn ông thấy phản ứng của hắn, nhích sang trái một bước, đem người ngăn lại: “Thấy tình nhân của của mày rồi sao? Mười năm trước bị nổ tung, bây giờ nó yếu đuối làm tao cảm thấy tội nghiệp vô cùng, nó hiện tại là sinh hay là tử, liền phải nhìn vào mày rồi.”

“Ngươi muốn cái gì?” Hoắc Đàm Tố lười cùng gã vô nghĩa.

“Sinh Vật Lệnh!” Người đàn ông trong mắt xuất hiện sự điên cuồng mạnh mẽ:

“Mày cùng Kì Thủy thống trị trái đất lâu như vậy rồi, hiện tại tới lúc nên thay đổi rồi!”

Trong lời nói của người đàn ông lộ vẻ không cam lòng, gã cũng là chất đồng vị của than, rõ ràng là cùng một dòng giống, lại vì khác biệt nơ-tron trong cơ thể, một người cường đại như thiên thần, một người lại hèn mọn như con kiến.

Vì cái gì nhất định phải là tụi bây, mà không thể là tao!

Hoắc Đàm Tố vung tay lên, vô số đẳng thức cuồn cuộn từ lòng bàn tay không ngừng trào ra, là mật mã cuối cùng của vạn vật sinh trưởng tuần hoàn.

Đẳng thức cấp cao hé ra giống một tấm lưới vô hình, bao phủ khắp nơi, vẫn còn chưa kết thúc, nhiều phương trình như không có điểm dừng liên tục bổ sung, lưới càng ngày càng dày đặt, lóe lên kim quang chói mắt, chợt chặt lại, tựa như bão táp mây đen áp bách xuống dưới.

Người đàn ông mừng rỡ như điên mà nhét đẳng thức này vào đáy mắt, gã tay ra, vội vàng muốn chứng minh gã có thể ngang hàng với Hoắc Đàm Tố.

Chỉ là bất kể gã áp dụng đẳng thức này như thế nào, cũng đều không thể cho ra hiệu quả giống như Hoắc Đàm Tố. Tựa như cùng công thức của đề, học bá tính ra chất lượng trái đất rồi, học tra còn cắn cán bút đổi đơn vị.

“Cho ngươi? Ngươi làm được không?”

Người đàn ông lúc này mới chú ý tới thiên vọng áp bức kẻ khác khiến người ta hít thở không thông ngày càng hạ thấp, biểu tình của gã nháy mắt thay đổi: “Mày điên rồi phải không? Kì Thủy còn đang ở trong tay tao!”

“Cậu ta căn bản không phải Kì Thủy.” Hoắc Đàm Tố nói toạc ra một câu. Hắn nhíu nhíu mày, đối phương là thật hay giả hắn không cần tra xét số lượng nơ-tron hạt nhân cũng có thể xác định được. Cho đến bây giờ, nhìn vẻ ngoài có thể bị đánh lừa, phải tiếp xúc thân thể mới có thể xác định được, cũng chỉ có người kia mà thôi.

Chỉ là, trái tim đập mạnh cả ngày hôm nay không thể là sai được, hắn nhất định là đã bỏ qua cái gì! Người này không phải Kì Thủy, Kì Thủy rốt cuộc ở nơi nào!

Trực giác nói hắn hôm nay nhất định sẽ biết được nơi mà Kì Thủy rơi xuống.

Thanh niên bị trói ngã trên mặt đất giãy dụa, cười lạnh đứng lên: “Anh có thật sự nhận rõ là Kì Thủy có biến mất hay không không?”

Thanh niên ngưng tụ nước từ trong cơ thể ra có chân chính chín nơ-tron, tên là Trọng Thủy. Y cùng than 14 cấu kết, thiết kế làm cho Kì Thủy tiến vào phản ứng đôi nơ-tron. Vốn định sau khi Kì Thủy mất tích, lấy thâm tình của Hoắc Đàm Tố, không cùng Thủy khác kết hợp, dần dần sẽ hao tốn tinh lực, dầu hết đèn tắt. Bọn họ thần lực không thể cũng nhau địch nổi, nhưng có khi là thời gian, một trăm năm một vạn năm đều chờ chiến thắng.

Chờ Kì Thủy cùng Hoắc Đàm Tố cùng nhau mai một, y cùng than 14 sẽ là chủ thần tối cao thống chỉ thế giới này. Nhưng sự xuất hiện của Kì Thủy làm cho y cảm thấy mối nguy thật lớn, không thể không đẩy nhanh kế hoạch. Tuy rằng Hoắc Đàm Tố không nhận ra được, nhưng Trọng Thủy biết, thế gian đột nhiên nhiều ra một chủ thần nước lợi hại, không phải Kì Thủy, còn có thể là ai. “Tôi cũng là nước, so với cậu ta có gì mà không giống? Vì cái gì mà thiên đạo chọn cậu ta mà lại không chọn tôi!” Trọng Thủy biết hy vọng đã hết, điên loạn rống về phía Hoắc Đằm Tố.

“Bọn đạo chích vẫn là bọn đạo chích, vĩnh viễn sẽ không thay thể được chính thống.” Hoắc Đàm Tố mặt không chút thay đổi, nói: “Thiên đạo sáng tỏ, ông ta chọn Kì Thủy mà không chọn ngươi, ngươi biết vì sao không?”

Kì Thủy của hắn, có trái tim mềm mại nhất thế gian, ý chí rộng lớn nhất, khí độ cứng cỏi nhất, làm sao kẻ vô sỉ trục lợi trước mắt này có thể thay thế được!

Cho dù Sinh Vật Lệnh hiện ra trước mắt, trừ Kì Thủy ra, ai còn có thể phát huy tác dụng lớn nhất của nó?

………..

Không, còn một người.

Hoắc Đàm Tố đột nhiên biến sắc, sét đánh không kịp bưng tai xẹt qua người Trọng Thủy, hắn tra xét số lượng nơ-tron trong cơ thể y.

Chín!

Hắn không thể tin mà lui về phía sau hai bước, trừng mắt căng miệng: “Ngươi là Trọng Thủy! Vậy cậu ta là ai?!” Hoắc Đàm Tố kiên trì phủ nhận, không cố ý xem nhẹ chi tiết này trong lòng.

Trừ bỏ Kì Thủy, ai có thể một mình thống trị vịnh?

Ai có thể thừa dịp hắn hôn mê xông vào biển ý thức?

Ai có thể làm hắn mỗi một lần gặp đều dâng lên gợn sóng lớn như vậy!

Hoắc Đàm Tố rất tin tưởng lý trí phán đoán của bản thân, cho nên tới gần tin tức liền lần lượt làm trái bản năng tỏa ra. Hắn sai rồi!

Đột nhiên, ánh mắt tuyệt vọng của Kì Thủy lúc sáng hiện lên rõ ràng. Hoắc Đàm Tố nghĩ bản thân không để ý.

Rõ ràng sắc mặt Kì Thủy kém hơn lần gặp trước, rõ ràng biết tim Kì Thủy có vấn đề, hắn lại cố chấp mà làm như đang thăm dò một món đồ sứ.

Ngay từ đầu, hắn cái gì cũng đều thấy, lại chọn không nhìn.

“Thực xin lỗi, Tiểu Kì…….. Tiểu Kì chờ anh……..” Hoắc Đàm Tố rốt cục biết được sự hoảng hốt của hắn đến từ nơi nào rồi, là bởi vì hắn rời khỏi Kì Thủy ngày càng xa, là trời xanh cảnh cáo hắn!

Lưới trời bao phủ hạ xuống, trực tiếp trói lấy hai người, rút thần lực ra, từ nay về sau trên đời thiếu hai nguyên tố chủ thần, chỉ là một nguyên tử bình thường.

Hoắc Đàm Tố lảo đảo mà rời đi, giống như nghe thấy được tiếng Trọng Thủy nguyền rủa trước khi chết.

“Chậm rồi, muộn rồi! Hoắc Đàm Tố mày sẽ hối hận!”

Không muộn!

Đáy mắt Hoắc Đàm Tố hiện màu đỏ tươi, tim không ngừng trầm xuống. Khi hắn dịch chuyển đến nơi Kì Thủy xuất hiện lần cuối, chỉ nhìn thấy một vũng máu đã khô.

Tác giả nói ra suy nghĩ: 8012 năm, Hoắc tiên sinh còn dựa vào cái cách nguyên thủy cổ lổ sĩ như vậy để phân biệt vợ.

– Còn tiếp –

Mục lục

Tất cả truyện ở nơi này đều được dịch bởi Team Đề Cử Đam Mỹ Hay. Vui lòng không re-up.

Hãy Follow + Vote + Like + Comment nhiệt tình bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *